Cô thật sự có chút lo lắng.
Cô hiểu rõ hơn ai hết Nam Tiêu yêu Tạ Thừa Vũ đến nhường nào. Bây giờ Tạ Thừa Vũ lại thích Nam Tiêu, cô rất sợ Nam Tiêu sẽ lại nhảy vào cùng một hố lửa.
"Yên Yên cậu yên tâm, tớ sẽ không đâu."
Cô vỗ vai Lâm Yên, ánh mắt thoáng nét buồn.
"Bản thân anh ta và Hứa Nhược Tân còn mập mờ không rõ, dựa vào đâu mà tớ phải ở bên anh ta."
"Vậy thì tốt, chuyện này nhất định phải suy nghĩ cho kỹ."
"Tiêu Tiêu, em sao rồi? Sao không gọi cho anh một tiếng, làm anh lo chết đi được. . ."
Một giọng nói lo lắng vang lên. Nam Tiêu còn chưa kịp nhìn rõ bóng người đang vội vã chạy đến thì đã bị một đôi tay sắt ôm chầm lấy.
Cú va chạm mạnh khiến mũi cô suýt bị lệch, cô tức giận đấm vào vai người đàn ông trước mặt:
"Tiêu Trạch Giai, anh làm gì vậy? Buông tôi ra!"
Khuôn mặt này của cô khó khăn lắm mới trở nên xinh đẹp, nếu lại bị Tiêu Trạch Giai làm hỏng, cô nhất định phải đánh chết anh ta.
"Em sao rồi, có bị lửa bén vào không? Có nghiêm trọng không?"
Tiêu Trạch Giai vẫn còn mặc đồ diễn, may mà anh đóng phim Dân quốc, bộ quần áo công tử mặc trên người trông không quá lố, không gây ra sự chú ý nào.
Chỉ là bộ quần áo và biểu cảm trên mặt anh có chút không hợp nhau, Nam Tiêu nhìn anh một lượt rồi phì cười.
Tiêu Trạch Giai nghiến răng:
"Em còn cười được à! Anh lo lắng đến thế này mà em còn cười được sao?"
"Anh lo lắng cái búa gì chứ, tôi có sao đâu. Ở nơi công cộng anh có thể bình tĩnh một chút không?"
"Không thể!"
Tiêu Trạch Giai nói xong lại ôm chầm lấy Nam Tiêu, ôm thật chặt, còn vỗ nhẹ lên lưng cô hai cái.
Một người cao lớn, một người mảnh mai, ôm nhau trông cũng khá hài hòa. Lâm Yên đứng bên cạnh bất đắc dĩ nhìn họ, không nói gì.
Thế nhưng, kẻ phá đám đã đến. Hai bàn tay vươn ra, tóm lấy vai Nam Tiêu và Tiêu Trạch Giai, mạnh mẽ tách hai người họ ra.
Một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện giữa họ, lạnh lùng nói:
"Hai người đang làm gì vậy, ở nơi công cộng có thể chú ý một chút không?"
Tiêu Trạch Giai quay mặt nhìn Lệ Cảnh Đình, nhíu mày nói:
"Anh là ai?"
Lệ Cảnh Đình hừ một tiếng:
"Tôi là ai không quan trọng."
"Anh cố tình gây sự phải không?"
Sắc mặt Tiêu Trạch Giai không tốt nhìn chằm chằm Lệ Cảnh Đình, trực giác mách bảo anh rằng người này không phải loại tốt đẹp gì.
Anh đang định nói thì Lâm Yên chậm rãi bước tới, vỗ vai anh một cái:
"Anh quên rồi à, tôi đã gửi ảnh cho anh rồi, đây là chồng tôi."
". . ."
Tiêu Trạch Giai nhìn Lệ Cảnh Đình từ trên xuống dưới, lông mày nhíu chặt lại.
Lệ Cảnh Đình cũng nhìn Tiêu Trạch Giai với ánh mắt không mấy thiện cảm, hỏi:
"Em quen anh ta lắm à?"
"Phải."
Lâm Yên thản nhiên đáp:
"Sao vậy?"
Lâm Yên đã nói là quen, nên có một số lời không tiện nói ra. Ánh mắt Lệ Cảnh Đình càng thêm âm u:
"Hai người là bạn bè? Rõ ràng là bạn bè mà lại ôm ấp nhau ở nơi công cộng, có thể chú ý một chút không?"
Anh ta đang nói đến Nam Tiêu và Tiêu Trạch Giai. Lâm Yên ban đầu có chút ngạc nhiên, Lệ Cảnh Đình không phải người hay xen vào chuyện của người khác, hôm nay uống nhầm thuốc hay sao mà lại đi quản chuyện của người khác?
Đột nhiên cô nhớ lại lời Nam Tiêu nói Tạ Thừa Vũ đã tỏ tình với cô, liền hiểu ra ngay.
Cô tiến lên hai bước, châm chọc nói:
"Người ta một nam chưa vợ một nữ chưa chồng, và quan trọng hơn là, hai người họ chẳng có chút quan hệ nào với anh cả, anh quản họ có ôm nhau hay không làm gì?"
Thấy Lâm Yên ở trước mặt hai người kia phá đám mình, sắc mặt Lệ Cảnh Đình rất khó coi.
"Em rốt cuộc bị sao vậy, thái độ tệ thế."
"Còn nói tôi thái độ tệ."
Lâm Yên cười lạnh, không khách khí nói:
"Tôi còn phải hỏi anh sao nữa đấy. Trước kia anh đâu có phong kiến như vậy, ngủ một giấc não quay về thời nhà Thanh rồi à?"
Mấy y tá đi ngang qua nghe thấy thế liền phì cười, sắc mặt Lệ Cảnh Đình đen như đáy nồi.
Ngay lúc tình hình đang giằng co, một y tá bước tới nói:
"Các vị, Tạ tổng tỉnh rồi."
"Cái gì?"
Mấy người đồng thời quay đầu nhìn về phía phòng bệnh. Hai giây sau, Lệ Cảnh Đình là người đầu tiên xông vào, Nam Tiêu im lặng một lúc rồi cũng nhanh chóng đi theo.
Tạ Thừa Vũ ngồi trên giường bệnh, sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã có lại thần sắc. Anh đang nói chuyện với Lệ Cảnh Đình.
Thấy Nam Tiêu bước vào, anh ngừng nói, ánh mắt bất giác hướng về phía cô.
Lệ Cảnh Đình lộ ra vẻ mặt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", nhưng không ngăn cản, còn chủ động lùi về sau.
Nam Tiêu liền bước đến vị trí anh ta vừa đứng, hai tay buông thõng trước người, nhìn chằm chằm mũi chân nói:
"Tạ tổng, cảm ơn anh hôm qua đã cứu tôi. Anh cảm thấy thế nào rồi?"
Lúc nói chuyện, cô không nhìn Tạ Thừa Vũ, không biết biểu cảm trên mặt anh thế nào, chỉ cảm nhận được không khí sau khi cô nói xong trở nên tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Tôi không sao."
Hồi lâu sau, giọng nói trầm ổn của người đàn ông vang lên:
"Cô có bị thương ở đâu không?"
Tạ Thừa Vũ nắm lấy tay cô, dường như muốn kiểm tra. Nam Tiêu liếc thấy Lâm Yên và Tiêu Trạch Giai bước vào, có chút ngượng ngùng, liền rụt tay lại nói:
"Tôi không sao, Tạ tổng không cần lo lắng."
Cô vẫn đứng trước giường bệnh, vẫn cảm nhận được ánh mắt Tạ Thừa Vũ đang dán chặt vào mặt mình, hay nói đúng hơn là vào mắt mình.
Cô rất không tự nhiên, nhưng dù sao người ta cũng là ân nhân cứu mạng, quay đầu bỏ đi thì quá bạc bẽo. Cô nghĩ một lúc rồi nói:
"Tạ tổng, tôi nghe nói sau khi bị ngộ độc khí carbon monoxide sẽ bị chóng mặt, anh có cảm thấy vậy không?"
"Có một chút."
Tạ Thừa Vũ nói:
"Không nghiêm trọng."
Tốc độ nói của anh rất chậm, có phải là do cơ thể không được khỏe không?
Nam Tiêu suy nghĩ một chút rồi nói:
"Hôm qua thật sự rất cảm ơn anh đã cứu tôi. . ."
"Câu này cô vừa nói rồi."
Tạ Thừa Vũ ngắt lời cô:
"Cô không cần phải khách sáo với tôi như vậy."
Nam Tiêu cứng người một lúc, rồi nghiêm mặt nói:
"Những lời như thế này nói bao nhiêu lần cũng không thừa. Tạ tổng, sau này tôi nhất định sẽ báo đáp anh, nếu anh có cần giúp đỡ gì cũng có thể nói với tôi."
Nói xong, mặt cô hơi nóng lên. Một người như Tạ Thừa Vũ thì có thể cần cô giúp đỡ chuyện gì chứ?
Nhưng đối mặt với ân nhân cứu mạng, những lời cần nói vẫn phải nói.
Thật lòng mà nói, tâm trạng của cô bây giờ rất phức tạp.
Cô rất sốc trước việc Tạ Thừa Vũ xả thân cứu mình, và cảm thấy hành động này rất kỳ lạ. Xét cho cùng, cô vẫn không dám tin Tạ Thừa Vũ thật sự thích mình.
Lúc này, tâm trạng của Tạ Thừa Vũ cũng vô cùng phức tạp. Anh đã quyết định từ bỏ Nam Tiêu, nhưng ngay khi biết cô có thể gặp nguy hiểm, anh vẫn không kìm được mà quay đầu chạy về. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp của Nam Tiêu, hồi lâu không nói gì.
"Tiêu Tiêu, chúng ta đi thôi."
Tiêu Trạch Giai nắm lấy cổ tay Nam Tiêu, muốn đưa cô đi.
"Anh làm gì vậy, không thấy hai người ta đang nói chuyện à?"
Lệ Cảnh Đình châm chọc nói:
"Thừa Vũ khó khăn lắm mới tỉnh lại, Nam Tiêu đang cảm ơn ân nhân, sao anh lại đến phá đám thế."
Tiêu Trạch Giai cười lạnh một tiếng, không chút khách khí đáp trả:
"Ân nhân cứu mạng đúng là nên cảm kích, nhưng hành động thực tế thì hữu dụng hơn nhiều so với lời nói suông."