Không, không thể nào, sao anh lại đến đây?

Khói đen cuồn cuộn tràn vào phổi, hơi thở dần biến mất. Ngay trước khi ngất đi, Nam Tiêu như thấy ảo ảnh, sau đó cô cảm giác có thứ gì đó ấm áp áp vào da mình, dường như không phải là ngọn lửa mà là thân nhiệt của con người. . .

Trong bệnh viện, cô vừa mơ màng có lại ý thức đã ngửi thấy mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Nam Tiêu mở mắt ra, theo bản năng cử động người, một cơn đau dữ dội ập đến khiến cô nhíu mày.

"Tiêu Tiêu em tỉnh rồi," một giọng nói quen thuộc vang lên, "Bây giờ em cảm thấy thế nào?"

Nam Tiêu mở to mắt, thấy khuôn mặt lo lắng của Lâm Yên ngay trên đầu mình.

"Tớ. . . khụ khụ khụ. . ."

Cô vừa nói được một từ đã ho sặc sụa. Lâm Yên vội vàng lấy một cốc nước ấm, đỡ cô uống.

Nam Tiêu uống hết cốc nước, cảm thấy cổ họng đỡ khô hơn mới nói:

"Tớ không sao, đây là bệnh viện à?"

"Đúng vậy, cậu an toàn rồi. Bác sĩ nói lúc đó cậu co mình ở góc phòng tránh được lửa nên không bị thương ngoài da, nhưng có hít phải một ít khói nên phổi mấy ngày tới có thể sẽ hơi khó chịu. Uống chút thuốc là khỏi thôi. Bây giờ cậu có thấy đau phổi không?"

"Cũng tạm, lúc thở mạnh thì hơi đau, thở nhẹ thì không sao."

Nói vài câu, Nam Tiêu đã tỉnh táo lại, cũng nhớ ra chuyện xảy ra trước khi ngất đi.

Cô ngồi thẳng người dậy với sự giúp đỡ của Lâm Yên, mày khẽ nhíu lại.

Trong phòng bệnh này, ngoài Lâm Yên ra chỉ có Lệ Cảnh Đình đang ngồi trên sofa.

Anh ta đang day trán, nhìn Nam Tiêu và Lâm Yên nói chuyện, nhưng Nam Tiêu không để ý đến Lệ Cảnh Đình, cô có chút căng thẳng hỏi:

"Lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu đang yên đang lành tắm trong phòng tắm, sao lại bốc cháy được? Cảnh sát đang điều tra nguyên nhân vụ cháy, vẫn chưa có kết quả."

Nam Tiêu ngồi trên giường bệnh, nhớ lại tình hình lúc đó, chậm rãi nói:

"Lúc đó tớ vào phòng tắm, vừa định cởi đồ thì đột nhiên có một vật bên cạnh phát nổ, hình như là một cái thùng nhựa."

"Ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên tứ phía, tốc độ cháy rất nhanh, thật sự làm tớ sợ chết khiếp."

"À, có một điểm rất kỳ lạ, lúc cái thùng nhựa đó nổ, tiếng động rất nhỏ. Vì lúc đó trong phòng tắm rất yên tĩnh nên tớ mới nghe thấy, nếu mà có mở nhạc chắc cũng không nghe được."

"Không có tiếng động?"

Lâm Yên nhíu mày:

"Chắc là có lắp thiết bị giảm thanh."

"Sắp đặt tỉ mỉ như vậy, rõ ràng là có kẻ muốn ra tay độc ác với cậu. Là ai muốn hại cậu?"

Vẻ mặt Lâm Yên âm trầm, con ngươi đen kịt.

Sắc mặt Nam Tiêu cũng không tốt lắm, trong đầu cô lướt qua vài cái tên, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, giật mình nói:

"May mà lúc đó tớ đi tắm trước, nếu là cậu đi tắm trước thì. . ."

Nghĩ đến hậu quả đó, lưng Nam Tiêu toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Lâm Yên đã sớm nghĩ đến điều đó, cô nghiến răng nói:

"Cho nên kẻ đó thật sự muốn hại chết cậu! Hôm nay nếu không phải tớ ở lại với cậu, chuyện cháy nhà kinh động đến tớ, tớ la lớn gọi người đến thì cậu đã thật sự gặp nạn rồi!"

Nam Tiêu gật đầu:

"Đúng vậy, rốt cuộc là ai muốn hại chết mình. . ."

"Khụ khụ."

Lệ Cảnh Đình ho hai tiếng rồi bước tới, nghiêm mặt nói:

"Hai người nói xong chưa? Thừa Vũ vẫn còn đang nằm trên giường bệnh kìa."

Tạ Thừa Vũ?

Nam Tiêu nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngất đi, lòng cô chấn động.

Lúc đó cô sắp bị khói làm cho ngất đi, trong mơ màng cô như thấy một bóng người quen thuộc vượt qua biển lửa tiến về phía mình, ôm cô lên.

Khuôn mặt anh tuấn đó cúi xuống nhìn cô, dường như chính là của Tạ Thừa Vũ. Nhưng cô không thể tin được Tạ Thừa Vũ lại dám liều mạng để cứu mình.

Nhưng nghe ý của Lệ Cảnh Đình, lẽ nào người đã liều mình cứu cô khỏi đám cháy ngày hôm qua thật sự là Tạ Thừa Vũ?

"Tạ Thừa Vũ sao rồi?"

Nam Tiêu lập tức hỏi:

"Hôm qua là anh ấy cứu tôi sao?"

"Đúng vậy, anh ta cứu cô ra xong thì ngất đi, ngộ độc khí carbon monoxide, bây giờ vẫn đang cấp cứu, sống chết chưa rõ. Cô có muốn đi thăm anh ta không?"

Trên mặt Lệ Cảnh Đình không có biểu cảm gì, nhưng trong mắt rõ ràng mang theo sự bất mãn mãnh liệt.

Nam Tiêu nhắm mắt lại, nói:

"Được, tôi đi thăm anh ấy."

Cô được Lâm Yên đỡ xuống giường bệnh, cả ba cùng đến phòng bệnh của Tạ Thừa Vũ.

Thực ra, lời của Lệ Cảnh Đình có chút phóng đại. Tạ Thừa Vũ quả thật đã rơi vào tình trạng nguy kịch, nhưng đã được cấp cứu thành công vài giờ trước, hiện đã qua cơn nguy hiểm, chỉ là vẫn đang hôn mê, không biết bao lâu mới tỉnh lại.

Nam Tiêu bước vào phòng bệnh, Tạ Thừa Vũ vẫn nằm trên giường, khuôn mặt anh tuấn trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt, khác hẳn với vẻ trầm ổn thường ngày của anh.

Tim Nam Tiêu thắt lại, nhưng trên mặt cô không biểu lộ điều gì, thậm chí còn có chút lạnh nhạt.

Lệ Cảnh Đình vẫn luôn quan sát sắc mặt cô, vẻ mặt anh càng lúc càng trầm xuống, anh chậm rãi nói:

"Tối qua tôi nhận được điện thoại của Trần Giai Di, định đến chỗ cô ta thì vừa ra khỏi cửa đã thấy Thừa Vũ chạy lên lầu."

"Lúc đó Thừa Vũ nhận được một tin nhắn nặc danh, nói có người muốn hại cô. Tôi thấy anh ta chạy về liền hỏi đã xảy ra chuyện gì, anh ta nói với tôi, thế là tôi cùng anh ta đi lên."

"Ngay sau đó, chúng tôi thấy người giúp việc tụ tập ở cửa phòng cô la lớn, rồi thấy chuyện cô bị hại."

Lý do Lệ Cảnh Đình lúc đó cùng Tạ Thừa Vũ lên lầu là vì anh ta nghĩ đến Lâm Yên còn đang ở cùng Nam Tiêu, sợ Lâm Yên bị liên lụy nên mới đi lên.

Nam Tiêu suy nghĩ, kẻ muốn hại mình rốt cuộc là ai?

Nghi phạm lớn nhất trong lòng cô là Nam Thanh Thanh. Dù sao thì Nam Thanh Thanh hại cô không phải một hai lần, hơn nữa Nam Thanh Thanh từng dùng dao rạch mặt cô, lòng căm hận đối với cô có thể tưởng tượng được, bây giờ muốn giết cô cũng không có gì lạ.

Nhưng nghi phạm cũng không chỉ có một mình Nam Thanh Thanh, cô không thể kết luận vội vàng.

Còn nữa, người gửi tin nhắn nặc danh cho Tạ Thừa Vũ là ai? Ai đang âm thầm giúp đỡ cô?

"Tiêu Tiêu, cậu ra đây một chút."

Lâm Yên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, nắm lấy cổ tay cô kéo ra hành lang, nói:

"Tạ Thừa Vũ gần đây đối với cậu có gì đó không ổn."

"Mấy ngày trước lúc tớ kết hôn, Lệ Cảnh Đình và cậu có xích mích, Tạ Thừa Vũ đã nhiều lần đứng ra bảo vệ cậu. Bây giờ lại liều mạng cứu cậu, anh ta rốt cuộc bị làm sao vậy?"

Nam Tiêu im lặng một lúc rồi nói:

"Một thời gian trước, Tạ Thừa Vũ tỏ tình với tớ, anh ấy nói thích tớ, nhưng tớ hoàn toàn không tin."

Lâm Yên kinh ngạc, Tạ Thừa Vũ thích Nam Tiêu?

Nếu là mấy ngày trước nghe thấy điều này, phản ứng đầu tiên của cô cũng sẽ là không tin, giống như Nam Tiêu.

Nhưng hôm qua, khi chứng kiến Tạ Thừa Vũ bất chấp hiểm nguy lao vào biển lửa cứu Nam Tiêu, cô thực sự không thể phản bác được nữa.

Cô nhíu mày, dường như đang suy nghĩ về chuyện này.

Hồi lâu sau, cô nắm lấy cổ tay Nam Tiêu nói:

"Dù thế nào đi nữa, cậu tuyệt đối đừng tái hợp với anh ta. Đừng quên Hứa Nhược Tân còn đang mang thai con của anh ta."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play