Lý Tuấn ngẩn người nhìn động tác gọn gàng của cô. Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, cũng chẳng dám chần chừ, vội vàng bám theo, thoăn thoắt leo qua rào chắn.

Thừa lúc song sắt lên xuống trong một phút sau khi còi báo động vang lên, Khương Vị cẩn thận trèo qua, nắm lấy lan can bên dưới. Trước khi nhảy xuống, cô còn tiện tay đỡ Lý Tuấn một cái.

Theo thiết lập trò chơi, người chơi bình thường phải mất ít nhất một tuần mới có thể hoàn thành nhiệm vụ này.

Tầng bảy chỉ có duy nhất một bác sĩ chủ trị, nên Trương Hân Nhiên cũng kiêm quản lý tầng này. Tuy nhiên, báo động chỉ thông báo cho Trương Hân Nhiên, còn bản thân cô ta thì sẽ không xuất hiện.

Lý Tuấn cũng không chậm chạp, nhanh chóng nấp vào một góc.

Màn hình hiển thị thời gian bên trái quầy y tá đang đếm ngược, trong khi các y tá được vũ trang đầy đủ đã chạy tới.

Thấy vậy, Khương Vị vỗ vai Lý Tuấn, chỉ vào cái tủ phía sau.

Cả hai rón rén chui vào tủ. Không gian chật hẹp khiến tiếng thở yếu ớt của cả hai không ngừng được khuếch đại.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, mỗi lúc một gần, dường như đang tiến về phía họ.

Trái tim cả hai như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khương Vị nín thở, không dám động đậy. Nếu lúc này bị phát hiện, chắc chắn sẽ chết trong phòng bệnh.

Giây tiếp theo, Khương Vị nghe thấy tiếng ổ khóa vang lên 'lách cách' – có người đang mở khóa. Khương Vị còn đang suy tính đường lui thì một giọng nữ quát lớn cắt ngang.

“Cô điên rồi sao? Bây giờ mấy giờ rồi? Mới 12 giờ 13 phút, chưa đến nửa tiếng sau giờ tiêm thuốc, quy tắc y tá cô vứt cho chó gặm rồi hả?"

Y tá kia giật mình buông tay, vội vàng lùi lại vài bước.

Bên kiểm tra kia dường như đang gọi điện: “Bác sĩ Trương, chúng tôi vừa kiểm tra xong, số người trong từng phòng đều đủ, không thiếu bệnh nhân nào.”

“Chắc chắn đã kiểm tra kỹ chưa?”

“Rồi!”

“Hệ thống báo động nối trực tiếp với cửa từng phòng bệnh. Một khi có người rời đi lập tức báo động. Hệ thống này bao năm nay chưa từng xảy ra lỗi, sao có thể báo sai?”

“À đúng rồi, y tá Trương Lệ của khoa tiêm đã bị tiêm thuốc S, tìm người đẩy cô ta xuống dưới đi."

...

Đầu dây bên kia còn nói gì nữa, nhưng Khương Vị nghe không rõ. Chỉ thấy họ không nghi ngờ nguyên nhân cái chết của Trương Lệ, khiến cô hơi nhíu mày.

Có gì đó không đúng… Nhưng việc cấp bách lúc này là phải tìm được chìa khóa rời khỏi đây. Cô chỉ ghi nhớ trong lòng chứ không nghĩ thêm.

Đợi tiếng bước chân dần xa, hai người lập tức lục soát ngăn kéo. Chìa khóa tầng 7 có hai chiếc: một ở quầy y tá, một trên người Trương Hân Nhiên.

Nếu cô nhớ không nhầm, chìa khóa quầy y tá nằm trong ngăn thứ hai cạnh máy tính.

Thấy Lý Tuấn đang loay hoay tìm phía bên kia, Khương Vị lặng lẽ lấy thẻ công tác của Trương Hân Nhiên quét qua ngăn kéo. “Tách” – ngăn kéo bật ra, bên trong quả nhiên là chiếc chìa khóa vàng óng.

Màn hình hiển thị chỉ còn chưa đầy mười phút.

Gần như cùng lúc đó, Lý Tuấn cũng dừng lại: "Tôi không tìm thấy chìa khóa ở đây. Hay chúng ta đợi Lục Minh Thần đi, anh ta chắc chắn có cách."

Nhìn vẻ mặt thất vọng của anh ta, Khương Vị khựng lại, vừa quan sát biểu cảm của anh ta vừa nói: “Chìa khóa ở bên này, đi thôi.”

Vẻ mặt Lý Tuấn không mảy may nghi ngờ, chỉ mừng rỡ đến mức mắt sáng lấp lánh: "Chị ơi! Chị siêu quá!"

Khương Vị nhìn vẻ mặt thoải mái của anh ta, còn chưa kịp thở phào, thì tiếng bước chân nặng nề từ hành lang vọng đến.

Trái tim cô chợt nhảy lên cổ họng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play