Diệp Kỳ An tiếc nuối lắc đầu, dỗ dành: “Không có cách nào đâu, kinh phí không do tôi quản.”
Tạ Cộng Thu buồn bã, quay sang "trút giận" vào hai con tôm hùm lớn.
“Khoa các cậu cũng ổn mà, đừng khoa trương thế lão Tạ, nếu là người khoa nội đến than nghèo kể khổ với tôi thì tôi còn an ủi được vài câu, chứ cậu...”
"Đó là hào quang trước đây thôi, khoa chúng tôi bây giờ mới thật sự túng thiếu, hai năm trước còn đỡ, sau đó Phương..." Tạ Cộng Thu nói đến đó thì dừng lại, ngừng một chút rồi tiếp tục, “Chủ nhiệm Phương khá chú trọng tiết kiệm, nhưng không phải tôi nói, tiết kiệm ở mặt khác thì không sao, nhưng ở mảng thiết bị thì thật sự không cần thiết.”
Diệp Kỳ An bị khơi gợi hứng thú, quay đầu nhìn Tạ Cộng Thu.
"Tình hình gì vậy?" Giả Nguyên cũng tò mò.
Tạ Cộng Thu lại không nói nữa, rõ ràng cảm thấy nói chuyện riêng của khoa ở nơi thế này không thích hợp, anh lắc đầu rồi nói: “Không có gì, tôi chỉ nói bâng quơ thôi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play