"Nhưng mà tôi khá bất ngờ đấy, bình thường ít khi thấy cậu mang cơm đến." Tạ Cộng Thu sung sướng nhận lấy bát cháo nóng hổi, hít một hơi thật sâu rồi thỏa mãn húp một ngụm, “Ối trời, ngon thế! Diệp chủ nhiệm, tay nghề của cậu đỉnh thật!”
Diệp Kỳ An cũng chậm rãi húp cháo, nghe vậy chỉ khẽ lắc đầu, nói: “Không phải tôi nấu.”
Tạ Cộng Thu nhướng mày, tò mò dùng vai huých huých Diệp Kỳ An, cười hì hì: “Thế là ai vậy? Người yêu cậu à?”
Diệp Kỳ An hơi khựng lại, nhưng không phủ nhận.
Tạ Cộng Thu chỉ đùa vậy thôi, thấy Diệp Kỳ An im lặng thì cũng nghĩ là cậu không để tâm đến chuyện trêu chọc này. Dù sao thì anh cũng biết mẹ Diệp Kỳ An tuần trước vừa ép cậu đi xem mắt.
Húp một ngụm lớn, Tạ Cộng Thu mới nói tiếp: “Nhưng mà sống như cậu cũng tốt, thoát khỏi ba gánh nặng, chất lượng cuộc sống cao hơn tôi nhiều.”
“Ba gánh nặng?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play