Bách Nhĩ bị nắm cổ, hắn mấp máy miệng, cuối cùng vẫn là yên lặng cúi đầu.
Hắn muốn nói ta muốn muội ngươi!
Nhưng mà lại không dám.
Mọi người sau khi ăn xong vào sơn động nghỉ ngơi, nơi này rất lớn, bọn họ chỉ có mười chín người, không cần tiến vào quá sâu. Hơn nữa nói cho cùng, bọn họ còn không biết trong sơn động như thế nào. Bách Nhĩ nghĩ, nếu sau này làm đuốc hoặc là mấy cây nến, lại làm mấy cái giá cắm ở hai bên sơn động thì chất lượng cuộc sống chắc chắn được nâng lên. Giả dụ như sơn động đủ lớn và chịu lực tốt, bọn họ có thể tạc ra mấy cái phòng để mọi người có không gian riêng tư.
Cho dù sợ sơn động bị sập không thể tạc cũng có thể dùng cây khô cỏ khô vây làm tường, phân chia thành phòng nhỏ nha.
Mọi người vây quanh đống lửa, cảm giác buồn ngủ chậm rãi kéo đến, ai nấy đều thấy mệt mỏi.
Ba đứa nhỏ nhà Hắc Thạch ngáp một cái, chỉ chốc lát sau mí mắt đã sụp xuống, gối trên đùi Hắc Thạch ngủ say.
"Mọi người đều ngủ đi, ta và Ô Lâm canh giữ ở cửa sơn động, nếu có dã thú đột kích sẽ gọi dậy". Thương Viêm nói.
" Đúng vậy, nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai chúng ta vào trong rừng rậm săn thú, từ bây giờ bắt đầu chuẩn bị cho mùa đông!" Ô Lâm kích động nói.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play