Thương Viêm suy tư trong chốc lát sau đó gật đầu: "Hẳn là có thể".
Cho dù phương pháp này không được thì bọn họ cũng không có thời gian.
Thương Viêm ngẩng đầu nhìn ra phía xa.
Mặc dù là đứng ở nơi cao như vậy nhìn xuống, khu rừng này cũng vẫn mênh mông vô bờ không nhìn thấy điểm cuối. Nếu bọn họ muốn đi qua phiến rừng này, không chỉ phải đối mặt với nguy hiểm do bị hung thú tấn công mà còn hao phí rất nhiều thời gian.
Thậm chí có sống mà đi ra khỏi được hay không cũng chưa biết.
Nơi này so với nơi săn thú trước kia nguy hiểm hơn rất nhiều!
"Chúng ta phải nhanh chóng tìm được chỗ ở, sau đó các dũng sĩ cùng ta ra ra ngoài nhìn xem, cần phải biết được nơi này có những loại hung thú gì". Thương Viêm cau mày, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt trước sau đều không rời khỏi mảnh rừng rậm.
"Được!" Ô Lâm và các dũng sĩ cũng biết khu rừng này không đơn giản, cho nên đều trịnh trọng gật đầu.
Bách Nhĩ nhai nhánh cỏ, hắn nghĩ leo thang quá phiền toái, không biết có thể làm một cái cầu treo để tiện cho ra vào trước hay không, đợi lúc xuất hiện hung thú thì phá cầu treo đi, trực tiếp mở dây thừng là được rồi.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play