Lục Điểu khoanh tay trước ngực. Cô không mặc váy như những người phụ nữ khác trong Thành Nhân Loại mà mặc quần áo tiện cho việc đi lại, đúng kiểu một chiến sĩ.
Đối mặt với những lời nói đó của Lục Điểu và những ánh mắt tò mò, giễu cợt xung quanh, Ni Áo cảm thấy không còn chỗ chui xuống. Cuối cùng, anh ta xấu hổ và tức giận đến mức gào lên, “Em đủ rồi!”
Anh ta trừng mắt nhìn Lục Điểu với vẻ mặt hung dữ. “Đúng, anh có cầm não tinh của em đấy, thì sao? Đáng để em phải nhớ lâu như vậy à? Mỗi lần có chuyện lại lôi chuyện này ra nói, không thấy phiền hay sao? Biết trước em sẽ dai dẳng như thế, lúc đó anh đã không lấy, cũng sẽ không lập khế ước với em!”
"Cô chính là Lục Điểu sao?" Bạch Linh sợ hãi thò đầu ra, như thể cô ta sợ Lục Điểu vậy. “Ni Áo chỉ nói với tôi những điều mà anh ấy không thể nói trước mặt cô thôi. Cô đừng hiểu lầm. Cô chưa bao giờ lắng nghe anh ấy nói. Hơn nữa...”
Bạch Linh cắn môi, nói tiếp, “Cô cũng có người đàn ông khác bên ngoài. Nếu quan hệ của hai người không tốt, chi bằng chia tay, giải trừ khế ước đi. Như vậy cả hai đều tốt. Phụ nữ đừng nên treo cổ trên một cái cây, còn có rất nhiều ngày tốt đẹp đang chờ cô. Ni Áo nói anh ấy đã không còn tình cảm với cô nữa rồi, chi bằng cô chia tay với anh ấy, mỗi người đi tìm hạnh phúc riêng. Như vậy có phải tốt cho cả hai không?”
"Đúng vậy, Bạch Linh nói rất đúng." Ni Áo gật đầu. “Anh đã không còn thích em nữa, chúng ta giải trừ khế ước đi.”
Lục Điểu hít sâu một hơi, mạnh mẽ bóp chặt ngón tay, đôi mắt đỏ ngầu, mới miễn cưỡng kìm nén được những giọt nước mắt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play