Trên tường thành, La Tác ôm eo Di Na, dịu dàng nói, “Anh nhớ ngày đón em trở về cũng là ngày đầu tiên của tháng ấm.”
Mắt Di Na đỏ hoe, nhớ lại những tháng ngày xa cách, cô khẽ dụi đầu vào ngực bạn đời. “Em cứ nghĩ sẽ không bao giờ được gặp lại anh.”
"Chỉ có cái chết mới có thể chia lìa chúng ta." La Tác nâng mặt Di Na lên, ánh mắt đầy thâm tình đủ để khiến cô chìm đắm.
La Tác cho người mang thú cưỡi của mình đến, rồi theo thông lệ, ông và Di Na ra khỏi thành để thư giãn.
Hàng năm, vào ngày này, ông đều đưa Di Na ra ngoài tận hưởng thế giới riêng của hai người, đến tối mới trở về. Đây là một thói quen, và cũng là lý do khiến nhiều người phụ nữ ở Thành Nhân Loại ghen tị với Di Na, bởi thành chủ đã đối xử với cô tốt như vậy suốt một thời gian dài.
Nhìn La Tác và Di Na ngồi trên lưng con dã thú oai phong ra khỏi thành, vài người đứng ở góc xa liếc nhau, khóe môi hiện lên một nụ cười quỷ dị.
Đôi mắt một mí của Thanh Nặc hếch lên, càng thêm vẻ tà mị. “Đã đến lúc ra tay rồi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play