Sau buổi diễn, mọi thứ dần lắng xuống.
Hạ Nam Chi cùng các đồng môn lên sân khấu biểu diễn, rồi kéo nhau đến một quán ăn gần đó, náo nhiệt đón Trung Thu sớm. Gần sáng, Liễu Thành Trúc, người không uống rượu, đích thân đưa những người nhỏ tuổi hơn về nhà an toàn.
Lâm Kinh Thước lặng lẽ trở về khu phố cũ một mình. Nơi đây giờ đã được xây mới, không còn là khu ổ chuột ngày xưa. Những dãy nhà tường trắng ngói xanh mang phong cách cổ kính, dưới ánh trăng mờ ảo, khiến lòng người dịu lại. Cô bước đi trên đôi giày cao gót mảnh, đôi mắt trang điểm nhẹ nhàng lướt qua, cho đến khi dừng lại trước một bóng dáng cao lớn, mặc áo đen, ngồi lặng lẽ trên bậc thang phía trước.
Là Hạ Tư Phạn.
Anh ngồi đó rất lâu, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, làn khói mỏng manh vẽ nên đường nét gương mặt lạnh lùng, tái nhợt trong bóng tối.
Một năm trôi qua, Lâm Kinh Thước không đếm nổi đây là lần thứ bao nhiêu anh xuất hiện trên con đường cô buộc phải đi qua. Nhưng thường thì cô chỉ lướt qua, vờ như không thấy. Hạ Tư Phạn cũng không bao giờ làm gì quá mức, không níu kéo, không dây dưa. Dường như chỉ cần thoáng gặp, chỉ cần biết cả hai vẫn ổn, là đủ. Cô có đoàn kịch của mình, còn anh có đế chế thương mại của riêng anh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT