Chương 7
Trong văn phòng CEO mới của tập đoàn Tạ Thị, không gian được thiết kế tối giản, lạnh lẽo và trống trải. Người đàn ông ngồi trên ghế da thật, gương mặt như phủ sương tuyết, lạnh lùng mà sắc nét. Những ngón tay thon dài thong thả vuốt ve một viên đá quý với sắc màu tuyệt đẹp.
Thịnh Kỳ đứng phía dưới, cảm nhận rõ áp suất trong phòng giảm xuống đột ngột. Anh ta nín thở, kính cẩn trình lên một tập tài liệu: “Tạ tổng, đây là danh sách nữ diễn viên được chọn cho vai nữ chính phim của đạo diễn Dương Dặc. Ông ấy đến xin ý kiến, xem ai trong số này… không xung khắc với con cá của ngài.”
Tạ Thầm Ngạn nhận tập tài liệu mỏng, lật qua loa. Ánh mắt anh dừng lại trên cái tên Hạ Nam Chi chưa đầy nửa giây, giọng nói bình thản, không chút gợn sóng: “Bảo ông ta vào đi.”
Dương Dặc, từ sau buổi tiệc ở hội sở, lòng thấp thỏm không yên. Lo sợ đắc tội vị này, Tạ Thị sẽ rút vốn khỏi dự án phim, ông bước vào, chưa kịp mở lời thì Tạ Thầm Ngạn đã lên tiếng, giọng lạnh nhạt: “Tôi đầu tư bộ phim này không phải để ai đó đi cửa sau.”
“Vâng, vâng, đúng vậy.” Dương Dặc vội gật đầu, rồi ngập ngừng: “Vậy đổi thành …”
Ông ta liếc nhìn Thịnh Kỳ cầu cứu.
Thịnh Kỳ, vốn có chút giao tình với Dương Dặc, thấy ông lúng túng, khẽ ra hiệu bằng mắt: “Ông không phải đã có một nữ chính được chọn từ trước sao?”
Dương Dặc bừng tỉnh: “Đúng rồi! Cô diễn viên mới đó… không chỉ ngoại hình mà cả kỹ năng biểu diễn Côn khúc đều vượt trội, hoàn toàn phù hợp với nhân vật hơn Quý Nhân Nhân.”
Nói xong, ông lén quan sát Tạ Thầm Ngạn. Anh vẫn mặc bộ vest cao cấp từ buổi tiệc tối qua, chiếc sơ mi trắng khẽ nới lỏng cúc trên cùng, để lộ cần cổ trắng lạnh, thon dài. Dưới ánh đèn, Dương Dặc thoáng thấy một vết sẹo nhỏ mờ nhạt quyến rũ nơi yết hầu của anh.
Ông giật mình, dè dặt hỏi: “Hay là chọn Hạ Nam Chi?”
Tạ Thầm Ngạn khẽ vuốt viên đá quý trong tay, không phản đối.
Dương Dặc mơ hồ đoán rằng nhan sắc tuyệt mỹ của Hạ Nam Chi có lẽ đã thu hút vị tư bản quyền lực này. Cảm thấy anh có chút thương hoa tiếc ngọc, ông thuận thế hỏi thêm: “Vậy có nên… tăng thù lao cho cô ấy không?”
Tạ Thầm Ngạn trả lại tập tài liệu, giọng chậm rãi: “Quý Nhân Nhân được trả bao nhiêu cho vai nữ chính, cứ áp dụng mức đó.”
---
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ sát đất, nhè nhẹ chiếu vào phòng ngủ chính.
Hạ Nam Chi tỉnh dậy, cả đêm bị vương vấn bởi hương lạnh thoang thoảng trên chiếc giường rộng lớn, khiến cô chẳng thể ngủ ngon. Vừa khoác áo choàng tắm, cô bỗng nhớ ra điều gì, chân trần chạy xuống lầu.
Mười phút sau, trong phòng khách rộng rãi, đôi tay trắng muốt của cô mò mẫm trên tấm thảm xám đến ba lần, lông mày cong vút khẽ nhíu, ánh mắt mơ hồ.
Viên đá quý đâu rồi?
Cô chợt nghĩ, căn biệt thự với hệ thống an ninh tối tân này, không ai có thể dễ dàng đột nhập. Vậy thì kẻ lấy viên đá quý, chỉ có thể là Tạ Thầm Ngạn.
Phá án trong vài giây, Hạ Nam Chi chống đầu gối đứng dậy, vòng qua bàn trà pha lê, mặt lạnh lùng trở lên lầu.
Từ nhỏ, cha cô đã dạy cô hành xử phải biết “có qua có lại”.
Cô bước đến tủ đầu giường, ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại của Tạ Thầm Ngạn, phản chiếu ánh sáng lạnh dưới nắng sớm. Anh để quên nó.
Cô cầm lên, đôi mắt đen láy trở lại bình thản.
---
Điện thoại của Tạ Thầm Ngạn không cài mật mã.
Không ứng dụng mờ ám, không tin nhắn nhạy cảm, sạch sẽ như vừa xuất xưởng. Từ thời niên thiếu, anh đã luôn như vậy – như muốn chứng minh mình trong sạch tuyệt đối.
Hạ Nam Chi thong thả ngồi xuống sofa dưới lầu, nhấm nháp ly sữa ấm.
Cô nhớ lại tấm ảnh tai tiếng tối qua – một nữ minh tinh trong cảnh tắm – đã gây ra hiểu lầm lớn. Ngón tay cô lướt màn hình, quyết định xóa sạch trước đã.
Nhưng rồi, cô bỗng dừng lại, mở danh bạ bị chặn.
Quả nhiên, cái tên Tạ Thầm Kỳ nằm chễm chệ ở vị trí đầu tiên, yên bình như chưa từng có sóng gió.
Cô lướt tiếp. Không có anh họ.
Cô mỉm cười khẽ, lướt lại từ đầu.
Những người lọt vào danh sách đen của Tạ Thầm Ngạn chẳng có mấy ai, nhưng Tạ Thầm Kỳ – em trai ruột cùng mẹ với anh lại chiếm vị trí đầu bảng.
Nhà họ Tạ, giàu có mà kín tiếng, cha mẹ tình thâm, chỉ có một gái hai trai, dòng họ cũng không có con cháu nào khác. Hai anh em sinh đôi này đáng ra phải thân thiết, nhưng Tạ Thầm Kỳ từ nhỏ đã quyết tâm làm “con một”, luôn tranh giành mọi thứ với Tạ Thầm Ngạn.
Hạ Nam Chi nhấp một ngụm sữa, hương vị ngọt ngào lan tỏa. Suy nghĩ cô bị tiếng động ngoài cửa cắt ngang.
Mấy cô hầu gái đẩy xe đồ ăn tinh xảo bước vào, nhẹ nhàng như sợ làm phiền. Người dẫn đầu ngẩn ra khi thấy Hạ Nam Chi đã thức, vội cúi đầu: “Hạ tiểu thư, chào buổi sáng.”
Cô khẽ giấu điện thoại dưới ngón tay trắng muốt: “Ừ?”
“Tạ tổng dặn, nếu đến chín giờ cô chưa ra ngoài, chúng tôi phải chuẩn bị bữa sáng kiểu Trung, cháo đường đã hầm rất mềm rồi ạ..."
Hơi nóng từ món ăn làm mờ tầm mắt cô.
Hạ Nam Chi mỉm cười, không vạch trần. Tạ Thầm Ngạn mà tốt bụng vậy sao?
---
Sau khi rời phòng cưới, Hạ Nam Chi đợi cả tuần mà Tạ Thầm Ngạn chẳng đến chuộc lại điện thoại.
Cô bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ anh quên mình còn một chiếc điện thoại chứa đầy bí mật thương mại?
Trên phim trường, sau cảnh quay, Hạ Nam Chi mặc bộ cổ trang vải thô, ngồi dưới bóng cây, ngón tay lơ đãng lật kịch bản chi chít chữ.
Bỗng, một cục lông cam mềm mại lăn đến bên váy cô. Cô ngừng lại, cúi xuống, ánh mắt cong cong: “Hạ Lai, lại đây nào.”
Con mèo cam kêu meo meo, thân mật cọ vào cô.
Hạ Nam Chi cười: “Béo lên rồi nhỉ. Hộp cá khô xa xỉ của Tụng ca không uổng phí.”
Nghĩ đến chuyện khác, cô cầm điện thoại lên, gọi cho Hạ Úc Phỉ.
Chuông reo vài giây, đầu bên kia bắt máy. Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng: “Bộ phim cổ trang lần trước cậu bảo đưa kịch bản cho tớ, sao chưa gửi?”
“Đừng nhắc nữa,” Hạ Úc Phỉ đang làm tóc cho buổi chụp bìa tạp chí, lười biếng đáp: “Nam chính mang vốn vào đoàn, tiện thể đá luôn vai nữ chính của tớ.”
Hạ Nam Chi xoa trán, thở dài cùng cô bạn.
Là bạn thân lâu năm, Hạ Úc Phỉ hỏi: “Nhà hát rách của cậu lại thiếu tiền à?”
“Không phải,” Hạ Nam Chi né ánh nắng dần chiếu tới, gương mặt trắng trẻo ửng hồng. Cô ngập ngừng: “Ba năm trước, tớ nhờ Lạc Đại khắc một món ngọc cho Tạ Thầm Ngạn, còn thiếu 3 triệu…”
Hạ Úc Phỉ hít một hơi: “Cậu gan thật đấy! Tớ có cách này.”
“Ừ?”
“Thay vì đóng phim kiếm tiền cực khổ, chi bằng lợi dụng món ngọc đó, nói với Tạ Thầm Kỳ rằng cậu khắc nó cho anh ta. Tên điên đó chắc chắn tin.”
Hạ Nam Chi nghĩ đến mối thâm thù giữa hai anh em nhà họ Tạ, cười khẽ: “Rồi cả tớ lẫn Tạ Thầm Kỳ bị Tạ Thầm Ngạn xử chết chung à?”
Hạ Úc Phỉ nghẹn lời: “…”
Đúng là vậy thật.
Đang trò chuyện, Đàm Tụng chạy đến: “Đừng nói nữa, có tin tốt đây!”
---
Ba giờ chiều, tại văn phòng tổng đại diện công ty Tinh Kỷ, Lê Mạch đẩy cửa bước vào.
Bình thường, nghệ sĩ dưới tuyến ba chẳng có tư cách vào đây.
Đàm Tụng phấn khích: “Đạo diễn Dương muốn chọn lại vai, để Nam Chi làm nữ chính?”
Lê Mạch, nữ cường nhân điển hình, giọng không mặn nhạt: “Dương Dặc không hài lòng với Quý Nhân Nhân, nên chọn lại từ những người thử vai…”
Lê Mạch dừng lại, nhìn Hạ Nam Chi trên sofa màu kem. Cô đang nhận ly cà phê từ trợ lý, gương mặt trắng muốt khẽ cúi, như tuyết đọng trên cành.
Cô nhấp một ngụm, rồi đặt xuống, dường như không chịu được vị chua nhẹ.
Lê Mạch vẫn nhớ ngày Hạ Nam Chi ký hợp đồng. Cả phòng quản lý xôn xao vì nhan sắc “tiên nữ nhân gian” của cô.
Thật sự quá đẹp, đẹp đến mức những người cùng thời điểm ký hợp đồng vào Tinh Kỷ với Hạ Nam Chi, không một ai có thể sánh bằng.
Nhưng vì từ chối tiềm quy tắc, cô bị đè ép đến tận bây giờ.
Giờ cơ hội lật ngược đã đến.
Lê Mạch gõ bàn: “Cô có gì muốn nói không?”
Hạ Nam Chi im lặng suốt buổi, giờ mới ngước mắt: “Em muốn hỏi về cát-xê.”
Lê Mạch: “Nhà đầu tư nói sẽ trả cô theo mức của Quý Nhân Nhân.”
Đàm Tụng reo lên: “Quý Nhân Nhân là tuyến một!”
Lê Mạch liếc anh: “Nhưng cô ấy nhận cát-xê bằng 0 cho phim này.”
Đàm Tụng hóa đá: “… Cát-xê bằng 0?”
Nhà tư bản khốn kiếp nào lại bóc lột cả tiểu minh tinh tuyến 18 chứ?!
Lê Mạch thờ ơ: “Phim 《Nội Tình》 do Tạ Thị rót vốn.” Lê Mạch đứng dậy, ném hợp đồng lên bàn, giọng không cho từ chối: “Công ty đã nhận vai này cho cô, sắp tới cũng sẽ sắp xếp vài thông báo.”
Cửa đóng sầm.
Đàm Tụng lẩm bẩm: “Thật sự chọn cô vì rẻ à?”
Hạ Nam Chi cầm hợp đồng mỏng, đứng phắt dậy.
Đàm Tụng: “Cô đi đâu?”
“Tìm Tạ Thầm Ngạn đòi cát-xê xứng đáng cho một minh tinh tuyến 18.”