Đây chính là người của Tô tộc?
Quả nhiên kinh khủng!
Nhớ tới trước đó Tô Trần nói nhà y chỉ là một thế lực nhỏ, khóe miệng hắn ta không nhịn được co giật.
Đáng nhắc tới chính là, Diệp Linh Khê rất bình tĩnh.
Có ca ca ở đây, căn bản không có gì phải sợ!
Một tên nam tử mặc áo giáp đen trong số đó nhìn đám người Tô Trần: "Các ngươi là người phương nào? Làm sao biết được Tô tộc ta?"
Tô Trần chắp tay, bình tĩnh nói: "Sao hả, mấy năm nay ta không trở về, các ngươi hình như đã quên ta rồi?"
Nam tử giáp đen nhướng mày, sau một khắc đồng tử bỗng nhiên co rút lại, không xác định nói: "Ngài là Thiếu chủ?"
Thiếu chủ?
Con mẹ nó!
Ma Tôn liếc nhìn Tô Trần, trong lòng giật mình, hắn không ngờ Tô Trần lại là Thiếu chủ Tô tộc này!
Tô Trần không nói gì, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tên nam tử mặc áo giáp đen.
Nam tử giáp đen cung kính hô: "Thiếu chủ, trước đó thuộc hạ cũng không biết thân phận ngài, xin hãy tha lỗi."
Tô Trần gật đầu, vẫn không nói gì, mà nắm tay Diệp Linh Khê, chậm rãi đi vào trong không gian vỡ vụn, Ma Tôn vội vàng đi theo.
Tên nam tử mặc giáp đen không hề ngăn cản, dù sao cũng là người của Tô Trần, bọn chúng đương nhiên không dám ngăn cản.
Sau khi ba người Tô Trần đi vào không gian vỡ vụn, dường như đã đến một thế giới khác.
Nơi đây sơn phong liên miên không dứt, kim quang vạn đạo, thụy khí ngàn đầu, các loại kỳ trân dị thú, tiên khí nồng đậm gần như hóa thành chất lỏng, vô số lầu các và đại điện tinh xảo hùng vĩ hiển lộ vẻ huy hoàng vô tận.
"Nơi này lại là một tiểu thiên địa!"
Vẻ mặt Ma Tôn khó có thể tin mở miệng.
Giờ phút này, trong lòng hắn dấy lên sóng to gió lớn!
Hắn cũng không dám tưởng tượng đến tột cùng là kẻ nào, mới có thể độc khai một mảnh tiểu thiên địa!
Kinh khủng!
Tô Trần liếc nhìn tên nam tử mặc áo giáp đen đi theo, bình tĩnh nói: "Đừng nói ta đã trở về, hiểu chưa?"
Dứt lời, tóc gáy của tên nam tử mặc áo giáp đen dựng đứng, một luồng hơi lạnh đập vào mặt, hắn ta khó có thể tin nhìn Tô Trần: "Thiếu... Thiếu chủ, ngài..."
Tô Trần nhìn chằm chằm tên nam tử mặc áo giáp đen, không nói gì.
Nam tử giáp đen thấy thế vội vàng gật đầu, "Thuộc hạ minh bạch!
Tô Trần nắm tay Diệp Linh Khê, đi vào một đại điện vàng son lộng lẫy, một người đàn ông trung niên ngồi trên chủ vị của đại điện.
Năm tháng lắng đọng khiến cho trên người nam tử trung niên có một cỗ mị lực đặc biệt, ánh mắt của hắn thâm thúy mà lại uy nghiêm, phảng phất có thể xuyên thủng hết thảy, nhất cử nhất động đều có thể dẫn động Đại Đạo chi lực.
Tô tộc trưởng Tô Ngôn Triệt!
Tô Trần nhìn về phía Tô Ngôn Triệt, gọi: "Phụ thân!"
Mà Diệp Linh Khê bên cạnh y thì vẻ mặt hiếu kỳ, đánh giá Tô Ngôn Triệt.
Ma Tôn thì vẻ mặt ngưng trọng.
Hắn lại cảm nhận được nguy hiểm từ trên người Tô Ngôn Triệt!
Hắn ta là Thánh Vương Cảnh đó!
Kẻ có thể khiến một vị Thánh Vương Cảnh cảm nhận được nguy hiểm, hắn cũng không dám tưởng tượng đối phương khủng bố đến cỡ nào!
Đúng là không hợp thói thường!
Mà cũng vào giờ phút này, hắn mới hiểu được, Tô tộc đến tột cùng là tồn tại khủng bố gì!
Tô Ngôn Triệt nhìn Tô Trần, trên mặt lộ ra một nụ cười: "Đến Thánh cảnh rồi?"
Tô Trần gật đầu nói: "Gần như vậy, dù sao cũng có thực lực của Thánh Cảnh."
Không sai biệt lắm?
Khóe miệng Ma Tôn phía sau giật giật.
Ta con mẹ nó một Thánh Vương cảnh cũng bị ngươi đánh bại, ngươi nói với ta thực lực của ngươi cùng Thánh Cảnh không sai biệt lắm?
Công tử!
Có thể đừng kỳ quái như vậy được không?
Ngươi làm như vậy khiến ta thật sự rất xấu hổ!
Tô Ngôn Triệt cười lớn một tiếng, "Tốt tốt tốt, không hổ là nhi tử của ta!"
Nói xong, hắn nhìn về phía Diệp Linh Khê ở bên cạnh, sắc mặt lập tức trở nên cổ quái, hắn nhìn Tô Trần, nói: "Mấy năm nay không gặp, hài tử đều có rồi sao?"
Nghe vậy, Tô Trần đen mặt, "Phụ thân đang nói gì vậy, con làm sao có thể có hài tử? Đây là muội muội con nhận!"
"Ồ?"
Tô Ngôn Triệt có chút kinh ngạc, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía Diệp Linh Khê, cười nói: "Nha đầu, lại đây nào."
Diệp Linh Khê có chút sợ hãi, không hề động, mà là nhìn về phía Tô Trần.
Tô Trần xoa đầu Diệp Linh Khê, mỉm cười nói: "Qua đó đi."
Diệp Linh Khê do dự một chút, sau đó đi về phía Tô Ngôn Triệt.
Tô Ngôn Triệt nhìn qua Diệp Linh Khê, cười nói: "Nha đầu tên là gì?"
Diệp Linh Khê rụt rè nói: "Diệp Linh Khê."
Tô Ngôn Triệt gật đầu, mà cũng đúng lúc này, hai con ngươi hắn đột nhiên tản mát ra một trận kim quang, sau một khắc, thần sắc hắn lập tức ngưng trọng lên.
Ánh kim quang tan đi, Tô Ngôn Triệt nhìn về phía Tô Trần: "Nha đầu này không đơn giản."
Tô Trần gật đầu nói: "Đúng là không đơn giản."
Tô Ngôn Triệt cười cười, sau đó lại đưa ánh mắt nhìn về phía Diệp Linh Khê: "Ngươi đã là muội muội của Trần nhi, vậy ta cũng coi như là phụ thân của ngươi, gọi một tiếng phụ thân nghe thử xem nào.