Nhìn Tô Trần, Hạ Mộng có chút kinh ngạc, nói: "Tô phong chủ, có chuyện gì sao?"
Tô Trần gật đầu nói: "Ta tới để cáo biệt với Mộng thánh chủ."
Hạ Mộng sững sờ, sau đó nói: "Ngươi muốn đi sao?"
Tô Trần đáp lại: "Ừm."
Hạ Mộng trầm mặc, trong mắt có chút phức tạp, nàng không nghĩ tới Tô Trần lại nhanh như vậy đã muốn đi.
Tô Trần đưa phong chủ lệnh tới trong tay Hạ Mộng, sau đó nói: "Đi thôi."
Nói xong, hắn nắm tay Diệp Linh Khê, xoay người rời đi.
Rất quyết đoán, không có một chút do dự.
Hạ Mộng ngơ ngác nhìn bóng lưng rời đi của Tô Trần, cho dù bóng dáng của Tô Trần đã không còn, nàng vẫn không dời ánh mắt đi.
"Hắn thật sự rất quyết đoán."
Lúc này, trong bóng tối truyền đến một đạo thanh âm phức tạp, ngay sau đó một đạo thân ảnh đi ra.
Mộ Dung Tuyết!
Mộ Dung Tuyết đi tới bên cạnh Hạ Mộng, phức tạp nói: "Hắn chung quy là người của hai thế giới với chúng ta."
Hạ Mộng trầm mặc, không nói gì.
Thấy thế, Mộ Dung Tuyết thở dài một tiếng, không nói gì thêm.
Giờ khắc này, trong lòng hai nàng tràn ngập vô tận suy nghĩ, giống như một trận gió nhẹ lướt qua trái tim, để lại vết tích sâu sắc.
Tất cả gặp nhau cùng ngoái đầu nhìn lại đều là duyên phận, khi ngươi yêu bóng lưng của người nào đó, tham luyến ánh mắt nào đó, ý nghĩa ngươi đã buộc một đoạn tình duyên. Chỉ là duyên sâu duyên cạn, mặc cho ai cũng không cách nào nắm chắc.
Tiên giới.
Ba người Tô Trần đi tới một khách điếm.
Nhìn mỹ thực trên bàn, Diệp Linh Khê chảy nước miếng đầy đất.
Tô Trần cười nói: "Ăn đi."
Diệp Linh Khê gật gật đầu, sau đó vùi đầu ăn cơm.
Tô Trần nhìn Ma Tôn đang đứng: "Ngươi cũng ngồi xuống ăn đi."
Ma Tôn cung kính thi lễ, sau đó ngồi xuống, tiếp theo gắp một miếng thịt lên ăn.
Thật ra, trước kia hắn không ăn đồ ăn gì nhiều, dù sao đến cảnh giới này của hắn, cả đời không ăn cơm cũng không có vấn đề gì.
Nhưng đi theo Tô Trần hai năm, hắn đã học được cách hưởng thụ cuộc sống.
Con người cả đời này nếu một lòng hướng đạo, vậy sẽ cô độc và không thú vị đến nhường nào, nên lúc không có việc gì, hãy hưởng thụ cuộc sống, để cho mình được thả lỏng và an bình, phóng thích áp lực và mỏi mệt trong nội tâm, người như vậy thường thường sẽ không trở nên lạnh lùng và kiềm chế.
Tô Trần rót cho mình một ly rượu, nhìn cảnh đêm bên ngoài tầng hai, không biết đang suy nghĩ gì.
Ma Tôn buông đũa, đột nhiên hỏi: "Công tử, Tô tộc rốt cuộc là thế lực gì?"
Tô Trần nhìn hắn, chớp chớp mắt: "Chỉ là một thế lực nhỏ thôi."
Ma Tôn: ""
Ngươi đoán ta tin hay không?
Ma Tôn trong lòng im lặng, nhưng hắn không dám nói gì, yên lặng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Sau nửa canh giờ, thức ăn trên bàn chỉ còn lại đĩa.
Diệp Linh Khê ợ một cái, vỗ vỗ bụng, vẻ mặt thỏa mãn.
Tô Trần nhìn Diệp Linh Khê, cười nói: "Sau đó sẽ đi gặp cha mẹ của muội, muội có khẩn trương không?"
"Cha nương?"
Diệp Linh Khê trừng mắt nhìn, vẻ mặt nghi hoặc.
Tô Trần mỉm cười: "Có phải huynh là ca ca của muội không?"
Diệp Linh Khê nhu thuận gật gật đầu.
Tô Trần lại nói: "Vậy cha mẹ của ca ca là gì của muội?"
Diệp Linh Khê trừng mắt nhìn, cười hắc hắc: "Cha nương."
()
Tô Trần cười nói: "Vậy muội gặp cha nương có khẩn trương không?"
Diệp Linh Khê cắn ngón tay: "Bị huynh nói như vậy, muội lại thấy khẩn trương."
Tô Trần cười ha ha, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt của Diệp Linh Khê, nói: "Đừng khẩn trương, cha mẹ rất dịu dàng."
Diệp Linh Khê cười hắc hắc nói: "Vâng ạ."
Ba ngày sau, Tô Trần mang theo Diệp Linh Khê và Ma Tôn đi tới một vùng bình nguyên.
Ánh chiều tà rơi xuống bình nguyên, thảo nguyên vốn màu xanh lá bị ánh chiều tà vàng óng nhuộm thành màu đỏ thẫm, trong không khí tràn ngập hương vị tươi mát tự nhiên.
Ma Tôn nghi hoặc, hắn không hiểu tại sao Tô Trần lại dẫn bọn họ đến đây, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, bởi vì hắn biết chắc chắn Tô Trần không phải vô duyên vô cớ dẫn bọn họ đến đây.
Lúc này, Tô Trần duỗi một ngón tay ra, điểm vào không gian trước mặt.
Sau một khắc, không gian bỗng nhiên vỡ tan, ngay sau đó, một cỗ lực lượng mênh mông từ bên trong đập vào mặt.
Ma Tôn trừng to mắt, hắn cảm nhận được khí tức nguy hiểm từ trong luồng sức mạnh này!
"Lớn mật! Kẻ nào dám xông vào Tô tộc ta!"
Đúng lúc này, từng đạo khí tức khủng bố từ trong vết nứt không gian truyền đến, ngay sau đó mấy đạo thân ảnh từ trong đó bay ra!
Bọn họ mặc giáp đen, vẻ mặt uy nghiêm, tay cầm trường thương, khí tức kinh khủng tràn ngập trong vùng thế giới này!
Nhìn những người này, vẻ mặt Ma Tôn nghiêm túc, khí tức của những người này chỉ thấp hơn hắn một chút!
Hơn nữa, xem ra còn là kẻ canh cửa!
Hắn ta nhìn Tô Trần, thấy vẻ mặt bình tĩnh của y, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu tò mò.