Chương 4

Lâm Nhàn lớn lên trong nghèo khó. Năm cô 17 tuổi, cha cô qua đời vì tai nạn ở công trường. Một năm sau, mẹ cô được chẩn đoán mắc ung thư gan. Cú sốc ấy khiến gia đình vốn đã khó khăn càng thêm túng quẫn, như bức tường rệu rã sẵn sàng đổ sụp.

18 tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba, Lâm Nhàn rời quê lên thành phố làm việc. Những ngày túng thiếu nhất, cô sống sót qua ngày bằng bánh bao trắng và nước máy. 

Nhưng so với những gì cô đã trải qua trong các thế giới luân hồi, những khó khăn ấy chẳng là gì. 

Giờ đây, được tự do đặt hàng online, với Lâm Nhàn, là điều mà trước đây cô chỉ dám mơ trong giấc mộng. 

Trước khi đi ngủ, cô nhận được cuộc gọi từ quê nhà. Là em gái, Lâm Thanh. Giọng em nhỏ nhẹ, ngập ngừng hồi lâu mới lên tiếng: “Chị, tiền thuốc của mẹ… không đủ.”

Lâm Nhàn mở ứng dụng, chuyển khoản một số tiền, rồi nói: “Chị vừa gửi tiền cho em rồi.”

Đầu bên kia ậm ừ, im lặng một lúc mới tiếp tục: “Chị, em… em xin giáo viên cho tốt nghiệp sớm. Em không thi đại học đâu.”

Nghe vậy, Lâm Nhàn khẽ nheo mắt: “Ai nói gì với em à?”

Lâm Thanh vội đáp: “Không có.”

Lâm Nhàn nói ngay: “Vậy thì học hành tử tế đi, đừng nghĩ linh tinh. Kiểm tra điện thoại xem, tiền đến chưa?”

Với Lâm Nhàn, cô đã dốc hết sức mình để trở về. Làm sao cô có thể bỏ mặc mẹ và em trai, em gái ở lại thế giới này?

Sau một thoáng im lặng, Lâm Thanh đột nhiên hoảng hốt: “Sao nhiều tiền thế này? Chị, chị lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”

Lâm Nhàn khẽ cười, ánh mắt dịu đi đôi phần: “Em cứ yên tâm mà tiêu. Chuyện còn lại để chị lo. À, chị gửi chuyển phát nhanh về cho mẹ, trong đó có một hộp thuốc chị mua. Em cứ làm theo hướng dẫn mà cho mẹ uống.”

Lâm Thanh cảm nhận được sự khác lạ trong giọng nói của chị mình. Không còn mềm mại như trước, mà tự tin, mạnh mẽ hơn. Cô vừa mừng vừa lo, sợ rằng tất cả chỉ là vỏ bọc mà chị mình tạo ra. 

Muốn an ủi đôi câu, nhưng lại lúng túng: “Chị, chuyện trên mạng…”

Lâm Nhàn ngắt lời: “Chuyện trên mạng em không cần bận tâm. Em là học sinh, cứ tập trung học hành đi. Việc của chị, chị tự xử lý.”

Cúp máy xong, Lâm Nhàn đi ngủ. Hộp thuốc cô gửi về trị giá 100.000 điểm tích lũy, một loại thuốc thần kỳ có thể chữa bách bệnh. 

100.000 điểm ấy khiến cô xót xa đến mức suýt mất ngủ cả đêm.

---

Khác với Lâm Nhàn đang say giấc trên giường, ở một nơi khác, Tập Doanh lại trằn trọc vì những lùm xùm trên mạng. 

Không ít người kêu gọi Lâm Nhàn công khai bằng chứng cô nắm giữ. Họ muốn xem cô có gì trong tay mà dám tỏ ra kiêu ngạo như vậy. Ngay cả fan của Tập Doanh cũng chẳng tin thần tượng của mình có điểm yếu nào để Lâm Nhàn nắm thóp.

Với giá trị thương mại hiện tại của Tập Doanh, công ty đứng sau cô ta đương nhiên dốc lòng bảo vệ. 

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, Lâm Nhàn đã nghe tiếng gõ cửa dồn dập. 

Cô sống trong ký túc xá cùng ba thành viên khác của Thất Nhật, một căn hộ hai tầng đơn sơ. Phòng của Lâm Nhàn nằm ở tầng một, vốn là thư phòng, nhỏ nhưng ánh sáng khá tốt. 

Đồ đạc của cô chẳng có nhiều, vì nghèo, lại phải gửi tiền về nhà. Tủ quần áo chỉ vỏn vẹn vài bộ đồ đơn giản, chẳng giống một minh tinh lộng lẫy chút nào. 

Nhưng với một nghệ sĩ hạng 18 như cô, điều đó dường như là lẽ thường. 

Trong nhóm, Lâm Nhàn có danh tiếng thấp nhất, thu nhập hàng tháng cũng chẳng bằng các thành viên khác. Nhưng bù lại, cô nhàn rỗi hơn. Không như các đồng đội, quanh năm bay khắp nơi, hiếm khi được ở nhà. 

Sáng sớm bị gõ cửa thế này đúng là hiếm có. 

Lâm Nhàn mở cửa, không ngoài dự đoán, là Y Lợi Minh. 

Y Lợi Minh, một người đàn ông trông văn nhã, lần đầu gặp thường khiến người ta cảm thấy dễ gần. Nhưng chính dưới lớp vỏ hòa nhã ấy, Lâm Nhàn ngày trước, khi mới bước chân vào xã hội, đã ký vào bản hợp đồng bất bình đẳng. 

Hợp đồng 20 năm, chẳng khác nào bán thân. 

Lúc này, Y Lợi Minh vẫn giữ nụ cười hiền lành trên môi. 

Nhưng Lâm Nhàn chẳng còn bị lừa. Cô mặc bộ đồ thể thao màu xanh lam, lười biếng tựa vào khung cửa, ngáp dài. Y Lợi Minh lườm cô, không hiểu sao một cô gái lại thích mặc đồ thể thao đến thế, lại còn là màu xanh lam. 

Hắn đâu biết, bộ đồ thể thao ấy là đồng phục lớp 12 của Lâm Nhàn. Hồi đó, chỉ khi mặc đồng phục, cô mới không cảm thấy mình khác biệt với các bạn học. 

Vì thế, cô yêu thích nó. Còn giờ, cô chọn mặc vì nó tiện lợi, dễ di chuyển, và… dễ chạy trốn. 

“Có chuyện gì, anh Lợi Minh?” Lâm Nhàn hờ hững hỏi, bước qua hắn đến góc bếp đối diện, rót một cốc nước, rồi tựa vào bàn uống một ngụm. Cô chẳng buồn rót cho hắn một cốc. 

Y Lợi Minh kìm nén, vẫn cười: “Tập Doanh muốn gặp cô.”

Lâm Nhàn khẽ cười, liếc xéo hắn, không nói gì. 

Y Lợi Minh nhíu mày: “Cô có ý gì?”

Lâm Nhàn kéo ghế, ngồi xuống, nhàn nhạt nói: “Bảo họ tự đến gặp tôi.”

Y Lợi Minh sững sờ: “Hả?”

“Tôi không quan tâm anh và cô ta đang giao dịch gì. Nhưng phải hiểu một điều, giờ là ai đang cầu ai?”

Y Lợi Minh cười lạnh: “Cô nghĩ tôi không làm gì được cô à?”

Lâm Nhàn dùng ngón tay cái miết nhẹ cốc thủy tinh, hỏi: “Anh định giết tôi sao?”

Y Lợi Minh: “???” Không đến mức đó. 

Lâm Nhàn nhướng mày: “Vậy anh làm gì được tôi?”

Y Lợi Minh: “…” Trước đây, chỉ cần hắn nói một câu, Lâm Nhàn sẽ cúi đầu nghe lời. 

Giờ đây, cô lại đối đáp từng câu, khiến hắn nghẹn lời. Nhưng đối phó với Lâm Nhàn không phải lần đầu, hắn nhanh chóng lấy điện thoại ra, nói: “Tháng này không trả lương cho cô.”

Dù công việc ít ỏi, Lâm Nhàn vẫn có lương cơ bản 3000 tệ mỗi tháng. Nhiều lần, số tiền ấy là cứu cánh cho cô. 

Vì thế, Y Lợi Minh biết đó là cách uy hiếp hiệu quả nhất. 

Nhưng cô gái vốn luôn khuất phục, hôm nay lại bình thản lấy điện thoại ra, nói: “Được thôi.”

Y Lợi Minh sững sờ: “???” Thấy cô thong thả bấm số, hắn tò mò: “Cô gọi cho ai? Lại câu được đại gia nào à?”

Lâm Nhàn gật đầu: “Ừ, 12333.”

Y Lợi Minh: “Hả? Cái gì?”

Lâm Nhàn: “Đại gia trong miệng anh đó. Đội giám sát lao động.”

Y Lợi Minh: “…”

Có câu nói ở Hoa Quốc: nghèo sợ ngang, ngang sợ liều, liều sợ kẻ không cần mạng. 

Trước đây, Lâm Nhàn nghèo, sợ Y Lợi Minh ngang ngược. Giờ đây, cô vừa liều vừa chẳng màng sống chết. 

Dù Y Lợi Minh có ngang đến đâu, cũng đành phải chuyển lương cho cô. 

Trước khi đi, hắn còn buông một câu: “Cô giỏi lắm. Tự đi mà hẹn họ.”

Lâm Nhàn nhấp một ngụm nước, lơ đãng đáp: “Thích thì đến, không thì thôi.”

Y Lợi Minh nghẹn họng, đành thỏa hiệp: “…Tôi sẽ hẹn.”

---

Lâm Nhàn và Tập Doanh gặp nhau hai ngày sau đó. Lúc này, tin tức nóng trên mạng đã lắng xuống, nhưng trong giới fan, chuyện này vẫn là chủ đề sôi nổi nhất. Các diễn đàn đầy rẫy tin đồn, thậm chí có người bắt đầu bôi nhọ Tập Doanh. Theo đà này, có lẽ ai đó đang ghen tức, muốn hạ bệ cô ta. 

Vì thế, bằng chứng trong tay Lâm Nhàn trở nên giá trị. Giữ trong tay mình vẫn hơn là để đối thủ mua mất. 

Tập Doanh dù bất mãn, vẫn giữ vẻ lịch sự: “Chúng ta cũng có 2 năm không có gặp mặt.”

Khác với Tập Doanh, xuất hiện cùng người đại diện chị Kim đầy khí thế, Lâm Nhàn chỉ có một mình. Vẫn là áo hoodie trắng, quần thể thao xanh lam, thần thái lười biếng, tư thế thoải mái. 

"Cô có yêu cầu gì?" chị Kim lấy từ trong túi ra một xấp tiền, đẩy về phía Lâm Nhàn: “Cứ nói đi.”

Lâm Nhàn cầm xấp tiền lên xem, rồi ném lại xuống bàn, nhìn Tập Doanh: "Ai bảo cô hại tôi?"

Tập Doanh đáp: “Tôi chỉ bác bỏ tin đồn, khuấy động fan một chút thôi.”

Lâm Nhàn biết cô ta sẽ không dễ dàng khai ra. Cô lấy điện thoại đặt lên bàn, thao tác vài cái, và một giai điệu vang lên. 

“Người yêu dấu ơi ~ thiên thần nhỏ bé ~ bay đến ~ cánh cửa trái tim…”

Chỉ trong khoảnh khắc, giọng hát lệch tông, cứng nhắc của Tập Doanh vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Một ca khúc ngọt ngào, tươi sáng, bị cô ta hát thành… nhạc đám ma chay. 

Giọng giả tạo khiến người nghe nổi da gà, trường âm run rẩy, lạc nhịp hoàn toàn. 

Chị Kim kinh hoàng quay sang nhìn Tập Doanh: “…” Nếu đoạn này bị tung ra, cô bị loại từ vòng bán kết mới là scandal lớn. 

Tập Doanh: “…”

Lâm Nhàn dừng phát âm thanh, mỉm cười “hiền lành” với Tập Doanh: “Giờ nhớ ra ai muốn hại tôi chưa?"

Tập Doanh: “…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play