Chương 28
Cả đời Vương La Hoa chưa từng làm điều gì trái lương tâm. Chỉ riêng chuyện của Lâm Nhàn khiến ông mất ăn mất ngủ, đêm nào cũng chìm trong ác mộng. Ở tuổi 80, tóc ông đã bạc trắng, từ tai trái kéo dài xuống là một vết sẹo bỏng lớn, dấu vết của một thời đau đớn chẳng thể nào quên. Bên cạnh ông là vợ, bà Lý Mỹ Quyên, ăn mặc giản dị, rõ ràng là người từ vùng quê lên thành phố. Họ chưa từng rời làng quê cả đời, vậy mà giờ đây, ở những ngày cuối cùng, họ lại có mặt nơi đây.
Lâm Nhàn ngồi ở ghế nguyên cáo, ánh mắt cô hướng về hai ông bà khi họ bước vào. Chuyện này đã trôi qua nhiều năm, ký ức về họ trong cô đã nhạt nhòa. Nhưng giờ gặp lại, cô nhận ra họ đã già đi rất nhiều. Khi Vương La Hoa đi ngang qua từ lối chứng nhân, ông dừng lại, quay sang Lâm Nhàn, cúi đầu thật sâu: “Xin lỗi.”
Lâm Nhàn khẽ gật đầu: “Ngồi xuống đi. Đã đến đây, ông cứ trả lời thật những gì được hỏi. Không cần giấu giếm, cũng chẳng cần nói gì vì tôi.”
Vương La Hoa cười khổ, nhìn cô. Cô gái này đã thay đổi. Ngày trước, cô nói chuyện nhẹ nhàng, giọng ấm áp. Nhưng giờ đây, phần nào đó trong sự cứng rắn của cô lại có “công lao” của ông. Ông còn tư cách gì để nói thêm? Ông bước lên ghế chứng nhân, và Lâm Nhàn bắt đầu hỏi.
“Người ngồi đây là ông Vương La Hoa, đúng không?”
Vương La Hoa hít sâu, liếc nhìn hai đứa con trên hàng ghế thính phòng, rồi quay lại, kiên định đáp: “Đúng.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play