Chương 100
Những lời lạnh lùng và bất cần của Văn Sóc khiến cả gia đình Văn gia vừa băng giá trong lòng, vừa không cam chịu.
Sâm Duyệt Cầm cười khẩy: “Dù anh có nói gì, cũng không thay đổi được dòng máu trong người anh.”
Đúng vậy, dù có đổi họ, anh vẫn là con cháu Văn gia, vẫn là đứa con từ bụng bà sinh ra. Sâm Duyệt Cầm chẳng hiểu mình tranh giành điều này để làm gì, nhưng bà tuyệt đối không cho phép Văn Sóc phủi sạch mọi thứ.
Văn Sóc gật đầu: “Dòng máu khó mà thay đổi thật. Dù sao, tôi vẫn chưa thể cắt thịt trả mẹ, lóc xương trả cha.”
Lời vừa thốt ra, cả căn phòng chìm trong im lặng. Dù những người hiện diện không ưa Văn Sóc hay thờ ơ với anh, dù trong những buổi họp gia đình, chẳng ai nhớ đến anh, kể cả khi Văn lão gia qua đời và phân chia tài sản – việc lớn như thế cũng chỉ là một cuộc gọi thông báo cho Văn Sóc ở nước ngoài, chẳng cần thương lượng. Nhưng khi nghe anh nói muốn “cắt thịt trả mẹ, lóc xương trả cha,” lòng họ lại dậy lên cảm giác khó chịu, đặc biệt là Sâm Duyệt Cầm, người luôn căm hận anh nhất.
Văn lão phu nhân nhìn Văn Sóc, dù anh nói những lời đau lòng ấy mà vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bà hiểu rằng anh chẳng còn chút tình cảm nào với Văn gia. Nhưng có cần đến mức này không? Bà thở dài: “Cần gì phải làm đến vậy?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play