Thi thể của những người đã chết biến mất, các vết thương đều lành lại, ngay cả quần áo bị rách nát cũng trở về nguyên trạng, chỉ còn lại sự mệt mỏi in hằn trên gương mặt các du khách.
Ba du khách sống sót đến cảm ơn Cố Hề Lịch, dù sao thì lúc đá sắp rơi xuống, cô là người đầu tiên lớn tiếng cảnh báo; ngay cả khi nói về ảo giác, cô cũng không hề né tránh bọn họ.
Trong ba người, cũng có một người bị thương nặng, nhưng giờ đã giữ được mạng sống.
Mấy người này đều là những người có kinh nghiệm, ít nhất cũng đã vượt qua một lĩnh vực vong linh. Ý chí của họ chắc chắn không thể so sánh với tân binh.
Tiểu Phàm chết, một mặt là do đột ngột gặp biến cố, ý chí cầu sinh không đủ mạnh; mặt khác cũng bởi chưa từng thật sự chứng kiến sự quái dị trong Lĩnh vực Vong Linh, không thể hiểu nổi cái loại đau đớn chân thực đến mức ấy cũng có thể chỉ là ảo giác.
Bọn họ tiến vào Trường Trung Học Đức Thạch Số 1 còn chưa đầy hai tiếng, mà hiện tại số người chết đã có hai. Tình hình của hai nhóm khác vẫn chưa rõ. Những tân binh bị cảnh tượng thảm khốc này dọa cho sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Đào Niệm Chân cuối cùng cũng ngừng khóc, nghẹn ngào nói: "... Ba cái khiên của tôi đều dùng hết rồi."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT