Trên sân, Trương Tĩnh đang đỡ lấy Đào Niệm Chân, còn Phương Lôi Lôi dìu theo Đỗ Nhược cùng bước đến.
Cố Hề Lịch thấy tình hình của Đào Niệm Chân cũng không ổn, vội bảo hai cô gái nằm xuống bãi cỏ nhựa, mặc cho họ siết chặt lấy tay mình.
"Hãy tin tôi, vết thương của các cô không phải là thật, chỉ là ảo giác. Đá đã biến mất, mọi thứ đã trở về nguyên trạng. Chỉ cần các cô thoát khỏi ảo giác, vết thương cũng sẽ biến mất."
Cố Hề Lịch buộc hai cô gái trọng thương phải nghe mình:: "Tay tôi cũng bị trầy xước, các cô nhìn xem — vết thương đã không còn nữa. Ảo giác chỉ lừa dối giác quan của các cô. Nỗi đau mà các cô đang cảm nhận… đều là giả."
Đào Niệm Chân: "Nhưng..."
"Không có nhưng gì cả," Cố Hề Lịch ngắt lời: "Đây là lĩnh vực vong linh, không có gì là không thể. Các cô chỉ là bị giác quan lừa gạt mà thôi. Hãy tin tôi! Nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì cả, chỉ tự nhủ với bản thân—tất cả đều là giả, các cô hoàn toàn không bị thương.”
Đào Niệm Chân đau đến toát mồ hôi lạnh, siết chặt lấy bàn tay Cố Hề Lịch. Từ lòng bàn tay ấm áp của người đàn ông này, một tia hy vọng sống sót được truyền đến.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play