Vẫn là đến.
Chiêu Ngư cười gượng: “Ha ha, đây không phải……”
Cậu nhanh chóng tìm trong lòng một lý do, cuối cùng cẩn thận mở miệng: “Là lão quản gia lúc phỏng vấn quản gia có nhắc qua một lần, tôi liền nhớ kỹ.”
Chu Thuấn Dục nhìn hắn không nói gì, mí mắt hơi mỏng rũ xuống, che đi nụ cười nhạo báng, chỉ còn lại sự im lặng khiến người sau lưng tê dại.
Chiêu Ngư mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, môi mím thành một đường thẳng tắp.
May mắn thay Chu Thuấn Dục không truy hỏi nữa, tiếp tục uống canh của mình.
Chiêu Ngư thở phào nhẹ nhõm, để che đi sự chột dạ, ân cần gắp thức ăn cho hắn: “Thiếu gia dùng bữa đi ạ, ăn nhiều một chút.”
Chu Thuấn Dục thư thái nhướng mày, ánh mắt lướt qua khóe miệng đang rũ xuống của Chiêu Ngư, độc ác nghĩ: Cười đi chứ, sao không cười, buổi chiều không phải cười rất vui vẻ sao?
Người quản gia này có năng lực mà hắn không biết, trước khi làm rõ mục đích và năng lực của cậu, có lẽ có thể giữ lại bên cạnh.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play