Khoảng cách giữa hai người đột nhiên được kéo lại gần. Chiêu Ngư hơi ngẩng đầu, gần như ôm trọn Chu Thuấn Dục vào lòng: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?”
Chu Thuấn Dục hơi cúi đầu, đầu tựa vào cổ Chiêu Ngư. Mãi một lúc sau hắn vẫn không nói gì.
Trong đầu Chiêu Ngư nhanh chóng tua lại, phản diện không làm gì, anh cả Chu và đám người của hắn cũng không đến trước mặt Chu Thuấn Dục, vấn đề công việc càng không thể. Vậy chỉ có thể là do mình.
Chiêu Ngư hỏi: “Là vấn đề của em sao, thiếu gia?”
Chóp mũi Chu Thuấn Dục thoang thoảng mùi nước giặt quần áo. Hắn khẽ khàng: “Sự chiếm hữu của tôi có phải quá mạnh không? Tôi không thích em nói chuyện với người khác ngoài tôi, kể cả Đan Nhứ cũng không được.”
Tim Chiêu Ngư mềm nhũn: “Mạnh thì mạnh, em lại không phải là không thích nghi được.”
Chu Thuấn Dục thả lỏng lực, nửa người dựa vào cậu: “Tôi đang ghen.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT