Trường đua ngựa này do tư nhân tổ chức nên không có nhiều quy tắc, hơn nữa một số tiểu thư thiếu gia căn bản không thích đua ngựa, họ chỉ đến để cho vui.
Trận đấu này không có bình luận viên, Tôn Mính đẩy thiếu gia vừa nói chuyện với Chu Thuấn Dục ra: “Vương đại thiếu, làm phiền anh bình luận cho chúng tôi một chút.”
Vương đại thiếu là một người nói nhiều, bình thường chỉ biết ăn chơi, không quan tâm đến chuyện kinh doanh của gia đình. Bố mẹ đã cằn nhằn anh ta cả ngàn lần, nhưng ra khỏi cửa là anh ta lại quên sạch.
Lần này trước khi ra ngoài, bố mẹ cũng dặn anh ta nhất định phải nói chuyện với Chu Thuấn Dục, bàn bạc chuyện đầu tư.
Bây giờ thì đã nói chuyện được rồi, nhưng anh ta lại quên bẵng mất chuyện đầu tư, trong đầu chỉ toàn là đua ngựa.
Bị Tôn Mính gọi tên, anh ta cười ha ha, lấy ống nhòm từ trong túi ra: “Được thôi, đúng lúc tôi có mang theo dụng cụ, nào...”
Các thiếu gia tiểu thư reo hò, chờ đợi trận đấu bắt đầu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT