Giang Nguyệt Sơ nhớ lại một buổi chiều bên bờ sông năm ấy, khi hai người nắm tay tản bộ, anh từng kể về lần bị chó cắn hồi nhỏ.
Cô luôn ấp ủ ý định nuôi một chú chó, nhưng công việc bận rộn và những lo toan thường nhật cứ lần lượt gạt ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Cơ hội thực hiện cứ thế mãi lùi xa.
Cô nép vào lồng ngực Tạ Phùng Tắc, khẽ hỏi: “Anh thật sự không sợ chó chứ?”
“Không sợ.” Tạ Phùng Tắc mỉm cười, nhẹ nhàng nâng cằm cô. “Em muốn nuôi thì cứ nuôi. Chúng ta cùng chăm sóc, coi như tập dợt làm cha mẹ trước khi con mình ra đời.”
Giang Nguyệt Sơ bật cười: “Làm gì giống nhau được?”
Tạ Phùng Tắc ngẫm nghĩ, không quá chắc chắn: “Chắc cũng không sai biệt lắm?” Anh dừng một lát, rồi hỏi lại: “Em nghĩ sao?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT