Mắt bị che kín, các giác quan còn lại như được khuếch đại trong bóng tối. Tiếng tim đập vang lên rõ ràng, hòa nhịp với hơi ấm lan tỏa trên da, từng chút, từng chút, như tiếng trống dồn dập. Đầu óc mịt mù sương, mỗi sợi dây thần kinh như bị dòng điện đánh trúng, rung lên liên hồi, thử thách giới hạn chịu đựng của cô.
Tạ Phùng Tắc chẳng cần trói tay cô, mà cô cũng chẳng còn tâm trí để giật chiếc cà vạt che mắt. Cô đẩy anh, rồi lại bị kéo theo, cho đến khi cánh tay tê mỏi cũng chẳng thể ngăn được những hành động ngày càng táo bạo của anh. Ngược lại, mái tóc ngắn của anh cọ vào lòng bàn tay cô, mang theo cảm giác đau nhói xen lẫn tê dại, lan từ đầu ngón tay đến khắp cơ thể.
Gót chân cố lắm mới tìm được điểm tựa, cô dồn sức đẩy vai anh, nhưng mỗi lần định lùi lại, muốn thoát ra, anh lại mạnh mẽ kéo cô về, áp sát vào vai mình.
Đây chẳng phải điều gì mới mẻ, nhưng trong không gian mù lòa của đôi mắt bị che, cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Trong đầu, những con sóng cảm xúc cuộn trào, hết đợt này đến đợt khác, chẳng kịp để bãi biển tâm hồn bình lặng. Càng lúc càng dữ dội, bất ngờ ập đến không kịp phòng bị.
Khi cuối cùng cô có thể hít thở sâu, lấy lại chút kiểm soát bản thân, tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, thì tiếng hộp giấy bị mở vang lên. Ngay sau đó, âm thanh động cơ chạy điện rền rĩ…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT