Chương 47
Giang Nguyệt Sơ không nhớ nổi mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ mơ hồ cảm nhận Tạ Phùng Tắc vẫn chưa hát xong bài đó.
Nhưng cả đêm cô ngủ ngon, an ổn, tỉnh dậy đầu óc nhẹ nhàng, sảng khoái.
Tạ Phùng Tắc đúng là kiểu người khiêm tốn đến lạ. Lần trước anh bảo chơi bóng rổ tạm được, kết quả “hành” đám sinh viên như chơi. Tối qua bảo hát chỉ ở mức nghe được, nhưng trời ơi, nghe được thế nào nổi! Nếu anh chịu tham gia một buổi tụ tập đồng nghiệp, chắc chắn đám y tá ở khoa cấp cứu sẽ chẳng còn tung hô Tống Triết là “thần ca” nữa.
Nhưng nghe giọng anh, có vẻ Đường Thừa lần này không định níu kéo Dư Minh. Chuyện tình cảm của họ kết thúc dứt khoát, không còn đường cứu vãn.
Đó là kết quả Dư Minh muốn. Cắt đứt sạch sẽ, không còn lo lắng thấp thỏm vì bạn trai ra nhiệm vụ, cũng chẳng bị họ hàng nhà anh ta tìm đến làm phiền.
Cô ấy dường như không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng Giang Nguyệt Sơ biết, Dư Minh chắc chắn từng tổn thương. Như hồi ở vùng động đất, cô ấy đã trốn trong chăn khóc vì Đường Thừa bị thương.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play