Chương 38
Cô không thể đánh giá bất cứ điều gì về quá khứ của anh, dù nó có hoang đường, có lạc lối đến đâu. Ai mà chưa từng mắc sai lầm? Nhưng nhìn anh lúc này, cô chỉ cảm thấy nếu không ôm anh thật chặt, người đàn ông trước mặt cô dường như sẽ tan vỡ.
“Được rồi.” Tạ Phùng Tắc khẽ thở dài, giọng bất đắc dĩ. Sao cuối cùng lại thành anh phải dỗ cô? Nhưng lạ thay, những cảm xúc tiêu cực từ quá khứ trỗi dậy trong lòng anh lần này lại dịu dàng hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Những vết sẹo cũ, kỳ diệu thay, đã được bàn tay cô xoa dịu. Vòng tay mềm mại nhưng kiên định ôm lấy eo anh như muốn nói rằng, tất cả đã qua rồi. Lần này, là thật sự qua.
“Đừng khóc nữa, được không?” Anh cúi đầu, ôm lấy mái tóc xù nhẹ của cô, đôi môi nóng bỏng đặt lên đỉnh đầu cô, lưu lại thật lâu, như khắc một dấu ấn. “Bà ngoại cần người chăm sóc, để anh gọi xe cho em nhé?”
“Thế…” Giang Nguyệt Sơ định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống. “Ừ, được.”
Cô muốn ở lại bên anh, nhưng biết rằng sự hiện diện của mình chỉ thêm rắc rối, nên đành gạt bỏ ý định ấy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play