Chương 28
Trên đường về huyện An Từ, Giang Nguyệt Sơ cuối cùng không chịu nổi, ngủ thiếp đi.
Tạ Phùng Tắc dừng xe ở lối vào khu tạm trú, không đánh thức cô. Anh để xe ở số dừng, bật sưởi ấm, nghiêng đầu ngắm cô ngủ. "Quên nói với em, mai anh phải đi rồi." Giọng anh trầm thấp, như tự lẩm bẩm. Anh nhẹ nhàng vén lọn tóc rơi trên má cô, cẩn thận gạt ra sau tai.
Nhìn dáng ngủ vô tư, chẳng chút đề phòng của cô, anh bất đắc dĩ nhưng đầy yêu chiều, cong môi: "Vô tâm vô phế, bị người ta bắt cóc cũng chẳng hay."
Xa xa, bầu trời bắt đầu ánh lên sắc xám trắng. Chẳng bao lâu, trời sẽ sáng.
Tạ Phùng Tắc xuống xe, vòng sang ghế phụ, bế cô lên. Đã năm giờ sáng, mọi người còn chưa dậy. Chỉ có ánh sáng le lói từ căn bếp xa xa.
Anh bế cô qua quảng trường nhỏ vắng vẻ thì gặp Hứa Tấn Bằng bước ra từ lều trại, tay cầm bàn chải và cốc đánh răng. Nhìn Giang Nguyệt Sơ trong lòng anh, khóe miệng Hứa Tấn Bằng khẽ giật, như muốn cười chào hỏi nhưng không thành. Cuối cùng, anh ta cứng nhắc hỏi: "Đây là… đi đâu thế?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT