Chương 20
Tạ Phùng Tắc thay đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay. Đường Thừa sững sờ nhìn anh vài giây, ánh mắt hoảng hốt, rồi lại liếc sang Giang Nguyệt Sơ. Cô và Tạ Phùng Tắc đều bình thản, không chút dao động.
Đường Thừa nghĩ anh chỉ đang mất kiên nhẫn, không để tâm nhiều, quay người rời khỏi phòng bệnh.
Rèm cửa được kéo lại. Giang Nguyệt Sơ cúi mắt, nhìn bàn tay anh đặt bên mép giường. Tay đã được rửa, nhưng chẳng thể gọi là sạch. Những vết máu loang lổ, đậm nhạt lẫn lộn, xen lẫn những vết thương khô nứt, có cả móng tay bật lên. Anh chẳng màng để ý.
Lòng Giang Nguyệt Sơ nhói đau, rồi một cảm giác bực dọc dâng lên. Cô nhớ lại lời hai người lính áp giải anh đến đây: đội trưởng của họ đã hai ngày không ăn, chỉ mải đào bới tìm người. Vết thương trên người chẳng được xử lý, cứng đầu như trâu. Nếu không có lệnh từ cấp trên buộc anh đến gặp bác sĩ, chẳng biết anh còn kéo dài đến bao giờ.
Hốc mắt Giang Nguyệt Sơ nóng lên, cô quay đầu định bước ra ngoài.
“Ê.” Anh gọi giật lại, giọng nói thoáng chột dạ, thậm chí xen chút ngập ngừng: “Em đi đâu vậy?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play