Chương 11
Lúc này, chiếc khẩu trang đã che đi gương mặt đỏ bừng không thể giấu nổi của Giang Nguyệt Sơ. Cô vừa lúng túng vừa cảm thấy may mắn.
Nhưng Tạ Phùng Tắc nhìn thoáng qua ánh mắt đầy hoảng loạn của cô, vẫn nhận ra chút ngây thơ của một cô gái trẻ. Đôi tai cô cũng đỏ ửng, nhỏ nhắn, tinh tế, đáng yêu đến lạ. Nếu không phải đang trong giờ làm việc, có lẽ anh còn muốn nhìn mãi không thôi.
Sau khi thay băng gạc mới, Tạ Phùng Tắc không chần chừ lâu, vừa kéo vạt áo xuống vừa hỏi: “Tối nay về nhà ăn cơm chứ?”
Giang Nguyệt Sơ vừa khử trùng tay, đáp: “Không về, trực đêm.”
Tạ Phùng Tắc nhướn mày: “Ra ngoài ăn gì đó không?”
“Chắc không có thời gian.” Cô ngồi lại trước bàn, tay đặt lên bàn phím. “Chủ nhiệm muốn họp trong lúc ăn, xong bữa là không ra khỏi bệnh viện được.”
“Để tôi gọi gì đó cho em uống.” Tạ Phùng Tắc đứng bên cạnh, vừa nhìn cô viết đơn thuốc vừa lấy điện thoại ra. “Cà phê hay trà sữa?”
Giang Nguyệt Sơ khẽ hé môi: “Không cần đâu…”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT