Tô Nam Kiều nhất thời kinh ngạc, thầm nghĩ:
“Lưỡi kiếm lại có thể sinh ra thanh quang, lẽ nào thế giới ta xuyên không đến là tiên hiệp, chứ không phải võ hiệp?”
Thiếu niên phản ứng cực nhanh, lập tức ném mảnh đao vỡ trong tay đi, thân hình vươn dài rồi bật ngược về sau hơn ba trượng, lao ra khỏi cánh cửa lớn đã bị hắn tông nát. Hắn đáp xuống nền tuyết bên ngoài nhẹ như một chiếc lá, khinh công vừa triển khai, thân ảnh đã biến mất trong nháy mắt.
Đại hán họ Hồ nghiêng người tránh mảnh đao bay tới, quát một tiếng, hai chân dậm mạnh, cũng từ cánh cửa vỡ nát lao ra, vung kiếm đuổi theo.
Các đại hán còn lại cũng lũ lượt xông ra khỏi khách điếm. Những kẻ tay không thì chạy đến chỗ những con ngựa chết nằm trong vũng máu, mỗi người giật lấy một món binh khí rồi bám sát theo sau hai người kia.
Người giang hồ chém giết, nguy hiểm vô cùng. Mấy lão tiểu nhị trong tiệm vốn có kinh nghiệm, đã sớm chạy mất tăm. Gã đầu bếp bị gọi dậy nấu ăn thì từ đầu đến cuối chẳng hề ló mặt ra. Tô Nam Kiều không có kinh nghiệm này, cứ đứng ngây ra tại chỗ. Đến lúc này muốn chạy, thì lại không cần nữa.
Hắn thò đầu ra ngoài cửa nhìn quanh, chỉ thấy ngựa chết la liệt khắp nơi. Thiếu niên ra tay cực kỳ tàn độc, trong số hai ba mươi con tuấn mã, hơn mười con đã bị chém chết. Xác ngựa ngã trên mặt đất, vết thương đều đã đông cứng, không thấy bao nhiêu máu. Mấy con ngựa còn sống thì không ngừng hí vang, tỏ ra vô cùng hoảng loạn. Còn có thi thể của hai gã đại hán nằm úp trên nền tuyết, cảnh tượng trông thật kinh hãi. Rõ ràng lúc nãy thiếu niên kia ra tay giết ngựa, đã tiện thể xử luôn hai tên xui xẻo này.
Trong lòng hắn chợt nảy ra một ý, thầm nghĩ:
“Đây có phải là một hình thức rút thăm trúng thưởng khác không? Đám đại hán này, bất kể võ công cao thấp, chắc chắn giàu hơn tiểu nhị trong quán. Trên người những con ngựa chết và người chết này, e rằng không ít của cải. Nếu có thể mò được chút tiền bạc, chắc chắn sẽ có lợi vô cùng cho cuộc sống sau này. Cơ hội thế này, có lẽ mấy năm cũng chưa chắc có được một lần, ta không thể bỏ lỡ.”
Dù là lần đầu tiên thấy cảnh giết người, chân Tô Nam Kiều đã sợ đến mềm nhũn, nhưng hắn vẫn lấy hết can đảm chạy ra nền tuyết, thò tay vào trong ngực một gã đại hán. Mò mẫm một hồi, quả nhiên lôi ra được một túi tiền, cầm trên tay thấy khá nặng, rõ ràng là không ít tiền bạc.
Lòng hắn khấp khởi vui mừng, vội vàng đổ hết mọi thứ trong túi tiền ra, chỉ giữ lại bạc vụn và tiền đồng, còn những vật linh tinh khác lại nhét vào túi tiền rồi nhét lại vào ngực người chết.
Tô Nam Kiều dù sao cũng là người xuyên không, suy nghĩ rất chu đáo. Nếu hắn lấy cả túi tiền, khi đám đại hán kia quay lại, chắc chắn sẽ phát hiện đồng bọn mất đồ. Nhưng hắn quyết không tin bọn họ có thể biết rõ trong túi tiền của đồng bọn có bao nhiêu tiền.
Tô Nam Kiều cũng không có thời gian xem kỹ đã lấy được bao nhiêu, lại đi đến người kia mò mẫm, cũng lôi ra một túi tiền. Sau khi làm y như cũ, hắn không bỏ số bạc đồng này vào trong ngực. Chủ quán vì đề phòng tiểu nhị trộm tiền sẽ thỉnh thoảng lục soát người, nếu phát hiện số tiền này chắc chắn sẽ tịch thu, không chừa lại một xu. Thiếu niên tìm một cây đại thụ, giấu số tiền này vào đống tuyết dưới gốc cây.
Giấu kỹ món tiền từ trên trời rơi xuống này, Tô Nam Kiều quay trở lại khách điếm, vừa cắn răng chống chọi với cái lạnh, vừa có chút hưng phấn nghĩ thầm:
“Có số tiền này, đợi sang xuân, ta sẽ vào Nam tìm một công việc tốt, không ở đây chịu khổ nữa. Nếu có thể bái được một sư phụ, học chút võ nghệ thì càng tốt.”
Hắn đang mải mê tưởng tượng về tương lai thì thấy một thiếu niên mặc áo bông vải thô, đầu đội mũ nỉ dày đang ngồi trên một chiếc ghế trong đại sảnh, một tay chống cằm, vẻ mặt như cười như không. Hắn lập tức cảm thấy như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh toát.
Thiếu niên chậm rãi nói:
“Ngươi cũng thật là có tâm cơ!”
Sát khí trên người thiếu niên tỏa ra ngùn ngụt, khiến Tô Nam Kiều rùng mình một cái. Không chút do dự, hắn quỳ phịch xuống đất, kêu lên:
“Đồ nhi Tô Nam Kiều, khẩn cầu sư phụ thu nhận.”
Thiếu niên ngẩn ra, một lúc sau mới bật cười, nói: