Ôn Thanh Nghiên giống như mọi khi, cõng chiếc cặp đen từ trường trở về. Trên khuôn mặt lạnh nhạt, trong trẻo ấy chẳng nhìn ra chút cảm xúc nào, chỉ đến khi ánh mắt rơi lên chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm dài trên sofa, gương mặt ấy mới khẽ dao động.
Hắn đóng cửa lại rồi đi vào. Mèo con giờ đã quen với nhịp sinh hoạt sáng đi tối về của hắn, cũng nhận ra tiếng bước chân quen thuộc. Trừ ngày đầu tiên khi hắn mới đem về nhà, còn hay giật mình tỉnh dậy, thì giờ nó chẳng buồn cựa quậy, cứ ngủ mê man như một chú heo con, đến tận khi hắn về đến nhà mới mơ màng tỉnh lại, lững thững đi tới bên cạnh hắn, miêu miêu mà cọ cọ.
Ôn Thanh Nghiên cũng không có ý định làm phiền chú mèo con ngủ, hắn xoay người vào phòng tắm. Khi tay vô thức lướt qua những tia hơi nước còn sót lại bên trong, hàng mi dài khẽ run lên dưới lớp hơi nước đậm đặc như mây mù, trong đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên chút băng lạnh, hoàn toàn không thể nhìn ra cảm xúc gì bên trong.
Tiếng hắn rửa mặt tuy không lớn, nhưng cũng đủ để đánh thức chú mèo có thính lực nhạy bén.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT