Nhưng Cố Tà Phong không nói, Tiểu Nguyện Nguyện thấy ba muốn liền hào phóng đồng ý: “Dạ được, vậy cho ba.”
Cố Tà Phong xoa đầu cậu: “Nguyện Nguyện ngoan quá.”
Tiểu Nguyện Nguyện thích được khen: “Đúng ạ! Nguyện Nguyện là, bé ngoan!”
Sau khi đám trẻ nhận lì xì xong, cả nhà mới bắt đầu ăn sáng. Ăn sáng xong, nhà họ Cố càng thêm náo nhiệt, khách đến chúc Tết hết đợt này đến đợt khác. Cố Tà Phong không thể lúc nào cũng để mắt đến Tiểu Nguyện Nguyện được nên đã nhờ hai người giúp việc trông chừng. Tiểu Nguyện Nguyện cả buổi sáng đều ở bên anh Thâm Thâm.
Trước tiên chúng vào phòng chiếu phim xem hoạt hình, đợi mặt trời lên, chúng lại ra sân chơi. May mà có anh vẹt nhỏ chơi cùng, Tiểu Nguyện Nguyện mải chơi nên cũng quên mất việc nhớ hai người ba của mình.
Buổi trưa, nhà họ Cố không đãi tiệc ở nhà vì khách quá đông, đãi tiệc rất phiền phức nên đã đặt tiệc ở khách sạn, bao trọn một tầng lầu. Tiểu Nguyện Nguyện vẫn còn ngơ ngác, chỉ cảm thấy Tết là một việc rất ghê gớm. Bình thường bé chưa từng theo ba đến những nơi này, cũng chưa bao giờ gặp nhiều người lạ như vậy. Xem ra “Tết” thật là một thứ kỳ diệu, con người lại đón Tết như thế này.
Bữa trưa kéo dài rất lâu, đến lúc kết thúc đã gần một giờ. Ba Cố mẹ Cố vẫn bị khách níu kéo, một số người rủ đi đánh mạt chược, đánh bài. Cố Tà Phong thì đưa bọn trẻ về ngủ trưa. Từ khi có con, Cố Tà Phong cảm thấy nếp sinh hoạt nghỉ ngơi của mình cũng lành mạnh hẳn lên. Giờ trưa đừng hòng nghĩ đến chuyện bay nhảy, nhất định phải cùng con ngủ trưa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play