Bên kia, bà Cố đã cúp máy.
Bạch Thanh Niên vẫn còn hơi ngẩn người. Anh sợ mình hiểu lầm nên không dám mừng vội nhưng cơ thể lại chẳng nghe theo lý trí. Anh chỉ hận Cố Tà Phong không có ở đây. Nếu có hắn ở đây, chắc chắn sẽ đoán được ý của mẹ. Anh cứ ngồi ngẩn ra một lúc lâu, lâu đến mức Tiểu Nguyện Nguyện không nhịn được phải giục: “Ba ơi! Cơm! Đi ăn cơm!”
Lúc này anh mới vội vàng hoàn hồn, tiếp tục mặc quần áo cho con trai.
“…Ba… đang vui ạ?”
Tiểu Nguyện Nguyện cảm nhận được tâm trạng của Bạch Thanh Niên rất tốt nên không nhịn được hỏi. Tại sao lúc nãy ba còn căng thẳng như vậy, bây giờ lại vui vẻ rồi? Người lớn thật kỳ lạ, chú vẹt nhỏ không tài nào hiểu nổi.
“Ba vui chứ, nhìn thấy Nguyện Nguyện là ba vui rồi.” Bạch Thanh Niên cứ ngỡ niềm vui của mình đã lộ hết cả ra mặt. “Thôi, mình đi đánh răng rửa mặt trước, rồi đi ăn cơm nhé.”
Bữa trưa được ăn ngay tại khách sạn, thực đơn do Cố Tà Phong đặt sẵn cho họ trước khi đi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT