Bạch Thanh Niên xót con vô cùng, anh hôn lên trán bé: “Con ngoan, nín đi con.”
Nguyện Nguyện nấc lên từng tiếng rồi dần bình tĩnh lại: “…Ba… lừa con. Không vui, một chút nào… cũng không vui.”
Bạch Thanh Niên vốn đã chột dạ, nay bị con trẻ trách móc lại càng thấy có lỗi hơn. Anh dịu dàng dỗ dành: “Ba không cố ý đâu, Nguyện Nguyện đừng khóc nữa. Lát về ba mua bánh kem cho con nhé? Một cái bánh thật to, có thật nhiều việt quất ở trên được không con?”
Nhưng bé vẹt nhỏ cũng có tự trọng lắm. Nước mắt lưng tròng, bé hừ một tiếng rồi bảo không cần.
Bạch Thanh Niên sững người. Lần này con giận thật rồi đến bánh kem cũng không dỗ được.
Trên đường về, Bạch Thanh Niên vẫn ghé lấy bánh. Anh đã lường trước tình huống này nên đặt bánh từ sớm để dỗ con. Anh kiên nhẫn giải thích: “Ba không cố ý giấu Nguyện Nguyện đâu. Tiêm là để con không bị ốm. Nếu bị ốm, con sẽ còn khó chịu hơn nhiều, khó chịu hơn tiêm gấp bội lần.”
Nghe cũng có chút xiêu lòng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play