Ban đầu Nguyện Nguyện không muốn nhà có chó nhỏ, sợ nó tranh sủng với mình. Nhưng bây giờ chúng đã trở thành bạn tốt. Nguyện Nguyện hận không thể đi đâu cũng mang theo Mười Một.
Giữa tháng mười một thời tiết dần lạnh. Một trưa thứ bảy, nhà họ Cung mời họ sang ăn lẩu. Bữa tiệc nướng gia đình lần đầu kết thúc trong ngượng ngùng. Lần này nhà họ Cung chuẩn bị sẵn mọi nguyên liệu, họ đến là có thể ăn ngay, không cho sự cố bất ngờ nào có cơ hội xảy ra.
Tình hình của Cung Vọng Hành cũng tốt hơn nhiều. Cậu bé thông minh đã tìm được điểm cân bằng trong giao tiếp. Bây giờ cậu có thể sống như một người bình thường, cũng không còn ép mình vào dáng vẻ của một đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép nữa.
Lúc ăn cơm, người lớn để hai đứa trẻ ngồi cùng nhau. Nguyện Nguyện ngẩng đầu nhìn anh Hành Hành. Anh vẫn đẹp trai như cũ, hoàng tử nhỏ trong truyện cổ tích. Nhưng bé vẹt vẫn còn nhớ lần bị cắn vào má nên ngồi cùng anh có hơi sợ hãi.
Lỡ đâu anh lại cắn thêm một miếng nữa thì sao. Lại đang trên bàn ăn, lỡ ăn luôn cả mình thì biết làm thế nào.
Cho đến khi Cung Vọng Hành nhúng một lát thịt bò rồi gắp cho bé: "Ăn không?"
Nỗi lo trong lòng lập tức tan biến. Nguyện Nguyện vui vẻ trả lời: "Ăn ạ!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT