Nhưng giờ thì không được nữa. Đũa thìa lớn hay nhỏ bé cũng chẳng cầm nổi hệt như chim non trong tổ, chỉ biết há to miệng chờ ba mẹ đút cho ăn.
Mắt bé cứ dán chặt vào đôi đũa của người lớn. Đũa đảo sang trái, mắt liền liếc sang trái, đũa lượn sang phải, mắt lại nhìn sang phải. Phải cố gắng lắm bé mới kìm được để nước miếng không chảy ra.
Nhờ có Nguyện Nguyện mà không khí bữa ăn bớt đi phần nào ngượng ngùng. Bé trở thành tâm điểm của bàn ăn, được cả Bạch Thanh Niên lẫn Cố Tà Phong thay nhau đút.
Miệng cậu nhóc hễ ngơi đồ ăn lại "ba ba" không ngớt: "Cho con thịt! Mau cho con thịt! Cho con cơm! Con muốn ăn cơm! Bánh gạo, bánh gạo!"
Chân giò bà Bạch hầm mềm nhừ, mỡ béo mà không ngấy, tan ngay trong miệng. Nguyện Nguyện chẳng biết dùng lời nào diễn tả vị ngon, bé thích đến độ vặn vẹo cả người, đầu lắc chân xoay, cái miệng nhỏ cuối cùng cũng chịu im lặng.
Bánh gạo mới làm ăn rất dẻo. Thịt cá đù dày mình, chiên lên giòn rụm.
Ngay cả rau bina và cà rốt cũng ngọt thanh, Nguyện Nguyện ăn hết miếng này đến miếng khác, không sao dừng lại được. Đồ ăn ở nhà đã ngon, đồ ăn nhà họ Cố cũng ngon nhưng không giống nơi này. Ở đây có hương vị gia đình hơn, Nguyện Nguyện thích món ăn bà Bạch nấu hơn hẳn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT