Cuối cùng, Chung An Gia lại bị thuyết phục ngược lại, hình như cũng đúng là như vậy, thế là anh đồng ý tham gia màn kịch này cùng bố mẹ.
Mãi đến khi thấy phản ứng của Cung Vọng Hành, anh mới tỉnh ngộ. Bố Chung cảm thấy chưa bao giờ mất mặt trước con cái như vậy, thể diện của phụ huynh không còn nữa rồi.
Anh thật lòng khâm phục mẹ Chung vẫn có thể tỉnh bơ nói chuyện với Cung Vọng Hành: “Hành Hành đã cao thế này rồi, bà nội lâu lắm rồi không gặp con.”
Cung Vọng Hành chẳng có gì để ngượng ngùng, cậu nắm lấy bàn tay đang chìa ra của bà Chung, lễ phép nói: “Bà nội lâu rồi không gặp ạ.”
Bố Chung định từ trong hộp đi ra, suýt nữa thì vấp ngã, được Chung An Gia kịp thời đỡ lấy, cũng đến trước mặt Cung Vọng Hành: “Hành Hành à, cũng nắm tay ông nội một cái đi.”
Cung Vọng Hành tay kia cũng nắm lấy tay bố Chung: “Ông nội cũng lâu rồi không gặp ạ.”
“Nghe nói con tham gia một cuộc thi quốc tế mà không được giải cao à? Đừng buồn, Hành Hành của chúng ta thông minh thế này, nếu có cơ hội lần sau, nhất định sẽ có giải cao thôi!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT