Từ khi làm bố, Bạch Thanh Niên cứ như có một cái kho chứa lời dỗ trẻ con, muốn nói là có, chẳng cần phải suy nghĩ.
Anh mở miệng nói ngay: “Đó là vì mọi người thấy Nguyện Nguyện đáng yêu và dũng cảm đó con. Nguyện Nguyện có phải là đứng dậy ngay lập tức, tiếp tục mang nhẫn cho ba không? Nguyện Nguyện không hề khóc, thật sự rất dũng cảm, rất giỏi cho nên mọi người không phải cười Nguyện Nguyện mà là đang cổ vũ cho Nguyện Nguyện đó.”
Cái lý lẽ ma quỷ này cũng chỉ lừa được chú vẹt con ngây thơ mà thôi.
Nghe ba nói vậy, bé thấy hình như cũng đúng, bé đã đứng dậy rất nhanh, còn hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình nữa.
Bạch Thanh Niên thấy nói vậy có hiệu quả, liền dỗ tiếp: “Ba cũng thấy Nguyện Nguyện giỏi lắm, Nguyện Nguyện của chúng ta thật sự lớn rồi, ngày càng dũng cảm hơn.”
Anh nhìn sang Cố Tà Phong, mời hắn cùng tham gia: “Anh nói có đúng không?”
Cố Tà Phong còn khen quá hơn: “Chứ còn gì nữa, xem có nhà nào có con giỏi giang như Nguyện Nguyện của chúng ta không, ngã một cái là đứng dậy ngay. Nguyện Nguyện đã là một người đàn ông nhí thực thụ rồi!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT