Lúc qua tìm em trai, đáy lòng Cung Vọng Hành vẫn còn trống rỗng.
Cậu không thích cảm giác này, lúc không nhận ra còn có thể chịu đựng, nhưng một khi đã nhận ra, lại trở nên rất để tâm.
Bản năng khiến cậu muốn tiếp cận em trai thêm nữa, hy vọng mặt trời nhỏ lại chiếu rọi mình.
Sự thật chứng minh cậu đã đúng, chỉ riêng những lời em trai nói, thực ra đã là một cách an ủi cậu theo kiểu rất riêng của em.
Cung Vọng Hành ngồi xuống bên cạnh cậu bé: “Vậy em định an ủi anh thế nào.”
Bé con nghiêm túc suy nghĩ, nhớ lại những lời ba đã dạy: “Buồn là không tốt, anh đừng buồn. Có chuyện buồn, phải nói ra, Nguyện Nguyện, Nguyện Nguyện giúp, giúp ưm...”
Thôi rồi, mới trôi chảy được phần đầu, phía sau lại bắt đầu vấp.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play