Một trái đào nhỏ dù có tham lam cũng không thể khiến người ta ghét được.
Cung Vọng Hành đoán ngay ra loại kẹo Nguyện Nguyện muốn. Cậu bé đáp tỉnh bơ: "Hộp lần trước đưa cho em là hộp cuối cùng, nhà anh hết rồi."
Ánh mắt cậu vẫn mang vẻ áp đảo vượt xa tuổi tác. Cung Vọng Hành không cố ý chỉ vì cậu chẳng thể thấy được biểu cảm của chính mình.
Nhưng lần này Nguyện Nguyện không bị ánh mắt cậu dọa sợ. Bé đang chìm trong nỗi buồn vì không có kẹo sô cô la. Khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ ban nãy lập tức xịu xuống. Ngũ quan xinh xắn buồn đến nhíu cả lại, đôi tay đang giơ lên cũng buông thõng.
Giọng Nguyện Nguyện nghẹn ngào: "...Kẹo, hết rồi..."
Cung Vọng Hành hiếm khi quan tâm đến cảm xúc của người khác, chủ yếu vì cậu không cảm nhận được. Khiếm khuyết tình cảm bẩm sinh khiến cậu không thể biểu lộ cảm xúc và cũng khó lòng thấu hiểu người khác. Nếu phải miêu tả một cách không chính xác, có lẽ đó là bản tính lạnh nhạt.
Bây giờ cậu có thể giao tiếp bình thường là vì cậu thông minh, biết cách bắt chước. Nhưng để hiểu được một nhóc tì nhỏ hơn mình mấy tuổi, Cung Vọng Hành không làm được. Cậu gần như không tiếp xúc với những đứa trẻ ở độ tuổi này, Nguyện Nguyện là người đầu tiên.
Nhưng kỳ diệu thay, những cảm xúc mà biểu cảm và hành động của Nguyện Nguyện truyền tải dường như đều chạm đến trái tim cậu, khiến cậu cảm nhận được.
Vừa nãy mắt Nguyện Nguyện còn lấp lánh ánh sáng, rất mong chờ và vui vẻ. Bây giờ mặt mày ủ rũ là đang rất thất vọng. Cậu bị những cảm xúc đó lôi cuốn, tâm trạng cũng như từ vui vẻ chuyển sang hụt hẫng.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play