Lạ thật, Cung Vọng Hành cảm thấy ánh mắt của cậu bé kia không có ý khiêu khích nhưng cách nói này lại thực sự khiến cậu không mấy thoải mái.
Cung Vọng Hành biết đây là người anh trai mà em Nguyện thích nhất, nhưng cậu không buông tay, vẫn vòng tay ôm bé: “Không sao đâu, em không cần phải đi, chỉ là cảm mạo vặt thôi, không lây cho anh được đâu.”
Bé không có chính kiến.
Nghe anh Thâm nói, bé thấy rất có lý. Nghe anh Hành nói, ừm, hình như cũng có lý nốt.
Lời của hai anh nói đều có lý, vậy rốt cuộc bé nên ngồi đâu đây.
Thấy Cung Vọng Hành không cho bé qua, Cố Thâm lại nói thêm một lần nữa: “Nguyện Nguyện, mau qua đây.”
Cung Vọng Hành đáp: “Không sao đâu, cứ ngồi đây với anh đi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play