Thấy bé con nhà mình như thể là đứa trẻ tức giận nhất trong đám đông, Cố Tà Phong đi qua ôm bé lên: “...Nguyện Nguyện, đã xảy ra chuyện gì vậy con?”
Lần này thì hay rồi, người chống lưng cho bé Vẹt con đã đến.
Được ba ôm trong lòng, bé con nhìn xuống từ trên cao: “Nó cướp dâu tây của Nguyện Nguyện! Còn chửi anh có bệnh! Ba ơi, đánh nó!”
Một chú vẹt nhỏ bạo lực đang tức giận.
Cố Tà Phong là người ngoài, chủ nhà vẫn còn ở đó, một người ngoài như hắn tạm thời không thể nói. Nhưng nói những lời đó đúng là quá đáng, một đứa trẻ biết những điều này chắc chắn do ba mẹ dạy. Dưới lý lẽ này, một câu nói ác ý của trẻ con không còn đơn giản nữa.
Cung Tuế Thành hỏi Cung Vọng Hành: “Hành Hành, có thật không con?”
Ba mẹ đối phương vội vàng giải thích trước: “Trẻ con không hiểu chuyện, nói năng không suy nghĩ, một câu nói như vậy sao có thể coi là thật... con, con mau qua xin lỗi em đi, sinh nhật em sao lại nói em như vậy...”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play