Trần Thụ Ảnh không đúng, là cậu ta cố tình dọa mình, nhưng bé lại không thể giải thích. Nhìn Trần Thụ Ảnh được cô giáo bế lên, khóc đến đau lòng. Rõ ràng là lỗi của cậu ta, tại sao cậu ta lại khóc như thể mình mới là người bị bắt nạt.
Tiểu Nguyện Nguyện càng nghĩ càng ấm ức, càng nghĩ càng buồn. Thế là bé cũng khóc theo. So về giọng, bé chưa bao giờ thua. Bé cũng oa oa khóc lớn, gào thét, ba ở đâu, bé muốn mách tội với ba, muốn ba làm chủ cho mình.
Cuối cùng Tiểu Nguyện Nguyện và Trần Thụ Ảnh cùng bị cô giáo đưa ra khỏi phòng ngủ trưa, đến văn phòng. Tiểu Nguyện Nguyện không giống một đứa trẻ sẽ đá người, nhưng bộ dạng ngô nghê của Trần Thụ Ảnh cũng không giống một đứa trẻ sẽ nói dối. Hai đứa nói năng không rành mạch, lắp bắp.
Cô giáo liền nghĩ có lẽ chỉ là tai nạn, trẻ con ở độ tuổi này có chút xích mích là chuyện rất bình thường, đôi khi không phải là cố ý. Dỗ dành chúng một hồi, đợi cả hai đều nín khóc, cô mới đưa chúng về lại phòng ngủ trưa.
Trần Thụ Ảnh khóc đến đau lòng, đáng thương ủ rũ về đến phòng ngủ trưa, nằm trên chiếc giường nhỏ vẫn còn sụt sịt như thể Tiểu Nguyện Nguyện thật sự bắt nạt cậu ta rất thảm.
Giường của chúng khá gần nhau, nói nhỏ cũng có thể nghe thấy. Tiểu Nguyện Nguyện không còn sợ Trần Thụ Ảnh nữa. Nhận ra con rắn nhỏ này còn yếu hơn cả mình, còn có thể bị bé đá cho khóc ré lên, Tiểu Nguyện Nguyện bạo dạn chủ động nói chuyện với cậu ta.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT