“Dạ được! Nguyện Nguyện, sẽ ăn thật nhiều!”
Một sự cố nhỏ không hề phá vỡ không khí của bữa trưa. Ăn cơm xong, mẹ Bạch và ba Bạch vào bếp rửa bát. Cố Tà Phong ăn no căng nằm bẹp trên sofa nhà họ Bạch mà ợ liên hồi. Hắn làm vậy chính là để chứng minh đồ ăn thừa cũng chẳng sao cả, lời của mẹ Bạch về hắn chỉ là định kiến. Hắn cứ ăn, ăn rất nhiều, ăn đến mức nằm bẹp dí.
Bạch Thanh Niên không còn lời nào để nói. Người này rốt cuộc có tính khí gì vậy, đâu phải học sinh tiểu học có cần phải trẻ con đến thế không. Anh vỗ một cái lên trán Cố Tà Phong, ba mẹ còn ở đó không tiện mắng quá lớn tiếng.
“...Anh có ngốc không vậy, sao lại tự ăn cho mình thành thế này.”
Cố Tà Phong nào có ngờ, hắn ợ đến mệt lả. Nhìn ba mẹ Bạch vẫn còn trong bếp, một cơ hội tốt làm sao. Hắn vừa ợ vừa nói nhỏ: “...Anh ở đây trông chừng, em đưa Nguyện Nguyện đi đặt đồ lại đi.”
“Được, được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT