Tiểu Nguyện Nguyện đã có một lý do hợp lý để đi lại trong nhà. Miệng thì nói đi xem cá nhưng đôi chân bé lại kiên định hướng về phía thư phòng của ba Bạch. Cậu bé thậm chí còn chạy thẳng đến đó nữa.
Bạch Thanh Niên nhận ra lộ trình của nhóc con có gì đó không đúng nhưng không kịp nữa rồi. Cục cưng vèo một cái đã chạy tọt vào thư phòng.
Tủ nhỏ, tủ nhỏ, ba nói là một cái tủ nhỏ, tủ nhỏ ở đâu nhỉ. May mà không khó tìm, nó nằm ngay góc thư phòng, cũng không lớn lắm. Tiểu Nguyện Nguyện thấy cái tủ nhỏ màu bạc, liền biết ngay đây chính là cái két sắt mà ba cần tìm.
Nhóc không quên mình là một chú vẹt nhỏ thần kỳ. Ba không làm được, nhảy múa không có tác dụng, vậy thì dùng phép thuật để giải quyết thôi.
Nhưng đôi tay nhỏ bé mới vừa đặt lên két sắt, Bạch Thanh Niên đã bế bổng cậu lên. Tim Bạch Thanh Niên như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiểu Nguyện Nguyện tuy không nhắc một lời nào liên quan đến sổ hộ khẩu, cũng không nói hớ điều gì nhưng hành động của nhóc quả thực là đang nhảy múa liên tục trên lằn ranh chịu đựng tinh thần của hai người ba.
Bạch Thanh Niên mặt vẫn ra vẻ không có chuyện gì nói với cục cưng: “Nguyện Nguyện đừng chạy lung tung, chúng ta đi ăn cơm trước đã.”
Lúc này Tiểu Nguyện Nguyện mới sực nhớ ra. Đúng rồi, họ đã hẹn là ăn cơm trước cơ mà sao bé lại quên mất, sao vừa vào nhà đã nhảy múa rồi. Nhưng bảo bối còn nhỏ tuổi cảm thấy chuyện đó không còn quan trọng nữa, phép thuật mới là tuyệt nhất!

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play