Khánh Phong là nơi mà Giang Bạch Phượng đã chạy vạy khắp nơi để sắp xếp cho con gái mình được phân về. Nơi đây đất đai trù phú, lại có sông lớn, nhánh rạch đan xen, nguồn nước dồi dào. Năm đó, khi đại hạn và nạn đói lan rộng, Khánh Phong lại chỉ chịu ảnh hưởng nhẹ, được xem là một trong những huyện thành ít bị ảnh hưởng nhất. Dân ở đây cũng chất phác, thuần hậu. Dù ngoài kia cách mạng vẫn náo động không ngớt, Khánh Phong vẫn giữ được nhịp sống bình lặng, dù không tránh khỏi những đợt kiểm điểm đấu tố, nhưng so với nhiều nơi khác thì vẫn còn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ở đời trước, nguyên chủ đã bước sai một nước cờ. Cả nhà đều nghiêng về phía Mộc Vân, cho rằng cô em gái là Mộc Hâm quá mức ngang ngược. Dù trong lòng Giang Bạch Phượng thương con gái ruột, nhưng lý trí lại tin rằng Mộc Hâm đã cư xử quá đáng. Bà không thể nào ngờ được, đứa con gái mà chính tay mình nuôi nấng – Mộc Vân – lại có thể nhẫn tâm tới mức giả vờ té để trốn xuống nông thôn, thậm chí tự làm mình gãy chân.
Vậy nên khi Mộc Hâm chỉ trích Mộc Vân cố ý gãy chân để tránh nhiệm vụ, Giang Bạch Phượng không thể không thấy con gái mình đang quá tiêu cực. Tuy bà vẫn cố gắng hết mức để sắp xếp cho con một nơi ở tốt, nhưng sự hỗ trợ về tiền bạc thì không được như trước nữa.
Nguyên chủ vì cảm thấy mẹ không tin mình nên càng ngày càng trở nên lạnh lùng, xa cách. Cô ngó lơ thư từ của mẹ, thậm chí nếu có hồi âm thì cũng toàn những lời cay nghiệt. Một bên là cô con gái ruột cứng đầu, lúc nào cũng bất mãn, một bên là đứa kế nữ ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại luôn ở bên cạnh chia sẻ mọi chuyện – không tránh khỏi Giang Bạch Phượng dần nghiêng lòng về Mộc Vân.
Với nguyên chủ, chỉ cần mẹ đối tốt với Mộc Vân một phần, là như chặt đứt tình mẫu tử giữa hai người một phần. Trong mắt cô, sự quan tâm ấy chẳng khác nào phản bội. Càng về sau, tình mẹ con càng rạn nứt.
Thế nhưng, cho dù là vậy, người Giang Bạch Phượng luôn đặt nặng trong tim vẫn là cô con gái ruột này. Cho đến tận cuối đời nguyên chủ, khi cô bệnh nặng, người duy nhất ở bên cạnh chăm sóc vẫn là mẹ cô.
Lúc đó, Mộc Vân đã là một trong số ít nữ doanh nhân thời ấy, tiếp quản cả chồng và con trai của nguyên chủ, hiếu thảo với cha ruột, hoà thuận với anh trai. Không ai còn bận tâm Giang Bạch Phượng cùng nguyên chủ sống thế nào. Nguyên chủ khi ấy nhìn mẹ mình – người vẫn không rời nửa bước – mới chợt nhận ra những hiểu lầm trước kia. Dù vậy, cô vẫn không thể buông bỏ nỗi hận với Mộc Vân, oán trách cha, thất vọng với chồng và con trai.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT