Ông bà cụ nhà họ Mộc – tức Mộc lão gia và Mộc lão thái – ban đầu chỉ nghe thấy ngoài sân có tiếng xôn xao, tưởng lũ nhỏ lại gây lộn chuyện gì. Nhưng khi nghe hàng xóm xung quanh bàn tán nào là “Mộc Vân”, “Mộc Hâm”, rồi “té gãy chân”, lại còn nhắc đến chuyện “thanh niên trí thức xuống nông thôn”… thì sắc mặt cả hai lập tức trầm xuống. Họ vội vàng gạt đám đông đang tụ tập để chen vào giữa xem chuyện gì đang xảy ra.
“Chuyện gì đây? Sao lại ầm ĩ cả lên thế này?”
Vừa nhìn thấy Mộc Vân đang nằm trong vòng tay Mộc Hâm, sắc mặt tái nhợt, chân có vẻ bị thương nặng, hai ông bà cụ hoảng hốt đến suýt đứng không vững.
Thật ra, ông bà cụ nhà họ Mộc vốn là người hiểu chuyện. Với họ, dù là Mộc Vân hay Mộc Hâm cũng đều là cháu gái ruột thịt, là máu mủ trong nhà. Bình thường, từ chuyện chăm nom đến bao lì xì ngày Tết, ông bà đều cố gắng đối xử công bằng, không thiên vị ai.
Nhưng người già cũng là con người, có cảm tình, có thiên lệch. Mặc dù luôn cố giữ công tâm, nhưng theo năm tháng, khi hai đứa cháu gái càng lớn, tính cách càng lộ rõ khác biệt, lòng người cũng khó giữ được thăng bằng như ban đầu.
Mộc Vân – cháu gái lớn – hiền lành, lễ phép, lại hay sang nhà ông bà chơi, khi thì ngồi nói chuyện phiếm, lúc lại xoa bóp tay chân, giặt giũ giúp. Còn Mộc Hâm – cô cháu út – tính tình cứng đầu, hễ có chuyện trái ý là lập tức cãi nhau ầm nhà lên. Người lớn đôi khi còn bảo nhau: “Con gái mà dữ dằn quá thì sau này khổ”.
Ban đầu, ông bà vẫn bảo ban nhau rằng cháu nào cũng là cháu, không bênh bên nào. Ngay cả chuyện lựa chọn ai đi nông thôn, hai ông bà cũng chưa từng tỏ ra thiên vị. Nhưng trong thâm tâm, chính họ cũng rõ: trái tim mình, thật ra đã nghiêng về phía cháu lớn từ lâu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT