Chương 11
Không thể nào, tình cổ thật sự có thể khống chế tư tưởng của hắn…
Kỳ Nhạn trầm mặc. Mãi một lúc sau mới lên tiếng: “Không cần, chỉ là vết thương ngoài da thôi.”
So với nỗi đau gân cốt đứt lìa, những vết thương này chẳng đáng nhắc tới.
Miêu Sương lập tức sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói: “Ta ghét nhất những người bệnh không nghe lời. Hay là ta thôi thúc cổ trùng khiến ngươi đau đến ngất xỉu thì dễ xử lý hơn?”
Kỳ Nhạn mím môi, cuối cùng đành từ bỏ việc đối chọi. Hắn cúi người cởi giày tất, xắn cao ống quần.
Miêu Sương nheo mắt lại. Rõ ràng, Kỳ Nhạn không thích để người khác nhìn thấy cơ thể mình, đặc biệt là đôi chân. Dù đã từng "củi khô lửa bốc", nhưng trong đêm tân hôn hoa chúc mờ tối, hay lúc thay quần áo, tắm gội, hắn luôn tìm cách lẩn tránh y. Chưa bao giờ hắn lại để y nhìn kỹ như thế này.
Miêu Sương ngồi xổm xuống trước mặt hắn. Ngón tay y chạm vào đôi chân chằng chịt vết thương, hắn lập tức cảm thấy toàn thân căng cứng. Khắp bắp chân là những vết bầm tím mới cũ đan xen, chồng chất lên nhau. Đầu gối sưng to, bầm dập và rớm máu, không rõ là bị va đập tối qua hay là hôm nay. Máu đã thấm ướt cả ống quần, đến giờ vẫn chưa cầm hẳn, nếu không y cũng không phát hiện ra.
Miêu Sương giúp hắn rửa sạch vết thương, bôi thuốc, rồi bắt đầu sờ nắn khắp đùi, thử hoạt động các khớp. Kỳ Nhạn không hề có chút chống cự nào. Gân chân đã đứt hoàn toàn. Kẻ đánh gãy gân chân hắn phải là một người vô cùng tàn nhẫn và có "tay nghề". Mấy sợi gân lớn ở đầu gối và mắt cá chân đều bị cắt đứt. Đôi chân này có thể nói là đã hoàn toàn phế đi, không thể nhúc nhích.
Hoàng đế đã ra tay tàn độc như vậy, rõ ràng là không muốn hắn có cơ hội hồi phục. Với trình độ y học lạc hậu của thế gian, việc phẫu thuật nối gân phức tạp này là bất khả thi. Nối được gân tay đã là một điều may mắn tột độ.
“Vậy nên tối qua ở từ đường, ta bảo ngươi đứng lên nhưng ngươi không đứng được, không phải là không muốn, mà là căn bản không đứng nổi, đúng không?” Miêu Sương ngước nhìn, ánh mắt thâm sâu.
Kỳ Nhạn lảng tránh ánh mắt của y, im lặng không nói.
“Vậy nếu ta không đi tìm ngươi, ngươi định làm thế nào? Cứ quỳ trước linh vị song thân một đêm?” Miêu Sương cười như không cười, tay dùng lực, bóp mạnh vào bắp chân hắn. “Nếu ngươi thích tự hành hạ bản thân như vậy, cứ nói với ta, ta có cả vạn cách khiến ngươi sống không bằng c·h·ết, hà cớ gì phải tự gây phiền toái?”
Y vừa hay bóp đúng chỗ xương từng bị gãy, cơn đau âm ỉ khiến Kỳ Nhạn khẽ nhíu mày.
“Nếu còn để ta thấy ngươi không nghe lời, ta sẽ cho thêm mười con sâu vàng vào người, bảo đảm ngươi sẽ đau đến mức không còn sức xuống giường.”
Y bóp ngày càng mạnh, khiến Kỳ Nhạn gần như nghĩ rằng xương vừa lành sẽ bị bẻ gãy một lần nữa. Thế nhưng, Miêu Sương đột ngột buông tay, đứng dậy. Cái đầu xương đùi mọc lệch, không thể tự nắn lại được, chỉ có cách đập gãy rồi nối lại. Nhưng không phải bây giờ.
Dùng cổ trùng chữa thương vốn là chuyện cực kỳ mạo hiểm. Vật lạ lưu lại trong cơ thể nhất định sẽ bị bài xích. Nếu dùng quá nhiều cùng lúc, e rằng sẽ đoạt mạng người. Cần phải tiến hành từ từ, từng bước một.
Muốn chữa khỏi hoàn toàn cho hắn quả thực rất khó. Đáng lẽ lúc nãy y không nên nói mạnh miệng như vậy.
Suy nghĩ một lát, Miêu Sương lại hỏi: “Gân chân ngươi bị đứt từ bao giờ?”
Kỳ Nhạn rũ mắt: “Ngày đầu tiên bị tống vào ngục.”
Đã hơn ba tháng. Thảo nào cơ bắp đã teo tóp đến mức này.
“Nếu chân ngươi cứ thế này, dù ta có nối lại gân thì ngươi cũng không đi lại được. Nếu bản thân ngươi không tự vận động, vậy để người khác giúp. Về sau ta sẽ mát xa cho ngươi mỗi ngày...”
Nói đến đây, Miêu Sương chợt dừng lại. Mát xa mỗi ngày thì quá phiền phức. Đường đường Ma Tôn, y không thể tự làm khổ mình. Y không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
Thế là y quay người ra cửa: “Tới Phúc!”
Kỳ Nhạn biến sắc: “Khoan đã!”
Nhưng Miêu Sương đã đi mất. Kỳ Nhạn cứng đờ tại chỗ, năm ngón tay siết chặt rồi lại từ từ buông lỏng. Thôi, đành vậy.
Hắn im lặng, bất động, cho đến khi Miêu Sương và Tới Phúc quay lại.
Tới Phúc chưa từng thấy vết thương trên chân Kỳ Nhạn, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn không khỏi hoảng sợ: “Tướng quân...”
Kỳ Nhạn không nhìn y, cũng không nói lời nào.
Miêu Sương vẫy vẫy tay với Tới Phúc: “Lại đây mà xem, ta chỉ dạy một lần, học cho kỹ vào.”
“Tới đây, phu nhân.”
Miêu Sương lại quay sang Kỳ Nhạn, ra lệnh: “Nằm xuống.”
Kỳ Nhạn đã từ bỏ chống cự, ngoan ngoãn nằm xuống, nhắm mắt lại như thể đã ngủ.
Ngón tay Miêu Sương lướt trên các kinh mạch của hắn, ấn vào những chỗ nhức mỏi, vừa đau lại vừa thoải mái. Tinh thần hắn dần thả lỏng. Tác dụng của thuốc an thần giảm đau bắt đầu ngấm, cơn buồn ngủ ập đến, tiếng ồn ào xung quanh cũng mờ dần.
Kỳ Nhạn mơ màng, không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào. Trên đường, hình như hắn nghe có người gọi dậy ăn cơm, nhưng mắt không cách nào mở ra được. Mãi đến nửa đêm canh ba, khi tác dụng của thuốc dần hết, cơn đau nhức khó chịu ở gân tay khiến hắn tỉnh giấc.
Hắn mơ mơ màng màng ngồi dậy, miệng khô khốc muốn tìm nước uống. Vừa ngẩng đầu lên, hắn khẽ ngẩn người.
Miêu Sương không hiểu sao vẫn chưa ngủ, đang lười biếng tựa vào cửa, ngón tay mân mê một con cổ điệp sặc sỡ. Dưới ánh trăng, cánh bướm khép mở, rực rỡ lung linh. Mái tóc trắng như tuyết lòa xòa trên vai, dưới ánh trăng mờ càng thêm huyền ảo. Chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực khoác hờ, tôn lên gương mặt nghiêng tinh xảo càng thêm trắng nõn. Vẻ đẹp không chút tì vết, hoàn toàn không giống vật trên thế gian.
Cổ họng Kỳ Nhạn đột nhiên thắt lại. Có lẽ hắn chưa ngủ hẳn, hoặc vì một nguyên nhân nào đó, hắn cảm thấy trên người Miêu Sương có một vẻ cô tuyệt, cô tịch mãnh liệt, như thể không thuộc về nơi này. Giống như con bướm đậu trên đầu ngón tay y, chỉ tạm thời dừng chân nơi đây, rồi sẽ bay đi bất cứ lúc nào.
Miêu Sương cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu lại.
Không thể phủ nhận người Miêu này quả thực có một vẻ ngoài xuất chúng. Hơn nữa, với màu tóc và màu mắt khác lạ, y càng có vài phần tiên nhân chi tư, khiến người ta chỉ nhìn một lần là khó quên—
“Tướng quân nhìn chằm chằm ta làm gì? Cứ nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta sẽ nghĩ là ngươi muốn làm chuyện đó với ta đấy.”
—Với điều kiện là y đừng mở miệng nói chuyện.
Kỳ Nhạn lập tức bị kéo từ thiên đường trở về trần thế. Hắn im lặng một lúc quái lạ, rồi hỏi: “Trong đầu ngươi, ngoài chuyện đó ra, không còn gì khác sao?” Hắn lại vừa cảm thấy người Miêu này đẹp, chẳng lẽ tình cổ thật sự đã khống chế tư tưởng của hắn rồi sao?
“Sắc tức là không, không tức là sắc. Con người không có thất tình lục dục thì sao gọi là người được?” Miêu Sương nói một cách hợp tình hợp lý. “Nửa đêm không ngủ, ngươi ngồi đây làm gì?”
“Ngươi cũng có ngủ đâu.”
Miêu Sương nhếch mép, chán ghét nói: “Thuốc trên người ngươi nặng mùi quá, ta không muốn ngủ chung.”
“...” Kỳ Nhạn đã bị mùi thuốc xông đến mức không ngửi thấy nữa. Hắn ghé mũi vào cổ tay quấn băng nghe thử, nhíu mày nói: “Đó cũng là thuốc do chính ngươi bào chế.”
“Thế nên ta đã đổi sang phương thuốc khác.” Miêu Sương từ trong tay áo lấy ra một cái hũ nhỏ dẹt. “Cái này ít mùi hơn nhiều, để ta thay cho ngươi.”
Y vừa nói vừa đi về phía Kỳ Nhạn. Khi đi ngang qua bàn, Kỳ Nhạn kịp thời lên tiếng: “Tiện tay rót giúp ta chén nước.”
Miêu Sương liếc nhìn hắn một cái đầy ẩn ý. Nghĩ đến hắn là một người bị thương, y lười so đo. Với vẻ mặt không cảm xúc, y rót một ly nước ấm, đưa đến trước mặt hắn.
Kỳ Nhạn nắm lấy tay y uống cạn ly nước, cổ họng khô khốc cuối cùng cũng dễ chịu hơn. Hắn lại nói: “Còn muốn đi giải quyết.”
Miêu Sương định thay thuốc cho hắn, tay lại lần nữa dừng lại, gân xanh trên thái dương giật giật. Y phải dùng hết sức bình sinh để nhịn xuống không thôi thúc cổ trùng cho hắn đau c·h·ết đi. Y cười tít mắt nói: “Muốn đi thì cứ đi, nhìn ta làm gì? Ta có thể giúp ngươi giải quyết à?”
Kỳ Nhạn giơ cánh tay phải đang quấn băng lên: “Một tay không lên được xe lăn.”
Miêu Sương: “...”
Lúc tức giận, sức lực của con người luôn lớn hơn một chút. Y đưa tay kéo Kỳ Nhạn lên xe lăn một cách thô bạo. Kỳ Nhạn vẫn chưa đi, lại nói: “Một tay cũng không đẩy được xe lăn.”
“............”
Có một khoảnh khắc Miêu Sương rất muốn g·iết người. Hậu viện của phủ tướng quân có một cái hồ nước, rất thích hợp để chôn tướng quân. Hay là cứ đẩy hắn xuống đó cho c·h·ết chìm thì xong. Y sầm mặt đẩy Kỳ Nhạn đến nhà xí, lạnh lùng nói: “Mau vào đi, tổng không cần ta giúp ngươi đỡ đấy chứ?”
“Cái này thì không cần.”
Miêu Sương không có hứng thú đứng xem hắn đi vệ sinh, y quay người ra ngoài. Đêm cuối thu lạnh thấu xương, y quấn chặt chiếc áo choàng lông cáo, đứng ở cửa chờ. Chờ một lúc, y bỗng nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: trong mấy ngày nay, tay họ Kỳ bất tiện, chẳng phải làm gì hắn cũng cần y đẩy xe lăn sao?
Vẻ mặt Miêu Sương lập tức trở nên quái gở. Giá như y biết trước…
Giá như biết trước cũng chẳng làm được gì. Thôi, mấy ngày này để Tới Phúc vất vả một chút. Đường đường Ma Tôn y tuyệt đối không thể ngày nào cũng đi đẩy xe lăn cho người ta.
Lúc này, y nghe thấy Kỳ Nhạn gọi: “Miêu Sương.”
Sắc mặt Miêu Sương càng thêm âm trầm. Y thô bạo đẩy người về phòng, thấy hắn định rửa tay, y âm khí dày đặc nói: “Dám dùng nước lạnh rửa, ta sẽ g·iết ngươi.”
Ngón tay Kỳ Nhạn vừa chạm vào mặt nước lập tức rụt lại.
Miêu Sương thêm nửa chậu nước ấm vào thau, nắm tay hắn ấn mạnh vào trong nước, tháo lớp băng đã ướt sũng ra, chà mạnh những chỗ bị băng bó. Mùi thuốc cuối cùng cũng được rửa sạch. Miêu Sương lần thứ ba lấy thuốc mỡ ra, lạnh lùng liếc đối phương một cái.
Kỳ Nhạn thản nhiên đối diện với y, vẻ mặt vô tội.
Thuốc mỡ màu đỏ nhạt được bôi lên cổ tay, Miêu Sương xoa đều theo đường gân mạch. Chẳng mấy chốc, một cảm giác ấm nóng lan tỏa. Y quấn lại băng cho hắn, ra lệnh: “Ngủ.”
“Ngươi không ngủ sao?”
“Tự lo cho mình đi.”
Kỳ Nhạn không nói gì nữa, quay người nằm xuống. Tinh thần hắn vốn mệt mỏi, hơi thở rất nhanh trở nên đều đặn.
Miêu Sương nhặt chiếc lò sưởi tay rơi trên giường lên, sờ thấy đã nguội lạnh. Y thêm than củi mới, rồi ôm nó lên giường. Theo thói quen, y kéo nửa tấm chăn, nhìn thấy bàn tay của Kỳ Nhạn để lộ ra ngoài. Y nhíu mày, từ trong tay áo lấy ra một chiếc bọc tay bằng lông thỏ, đeo vào cổ tay hắn rồi nhét mạnh vào trong chăn.
Đúng là phiền phức chết đi được, thà đầu độc c·h·ết cho xong.