Ánh nắng trưa chiếu xuyên qua khung cửa kính, phủ lên người Đồng Hi Bối và Đường Phi. Hai người ngồi đối diện nhau trong quán cà phê lộn xộn, cửa kính ngăn cách với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, để lại một không gian yên tĩnh bao trùm cả căn phòng.
Đồng Hi Bối chống cằm bằng một tay, tay kia cầm lon bia, chăm chú nhìn Đường Phi bên kia bàn, người đang như chìm trong dòng suy nghĩ.
"Biết bắt đầu từ đâu đây..." Đường Phi vừa uống bia vừa nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng như đã sắp xếp được mọi chuyện, anh ta bắt đầu kể: "Năm tôi mười tám tuổi, thi đậu vào khoa điêu khắc của Học viện Mỹ thuật, lên Hàng Châu học đại học. Nhà tôi ở một làng nhỏ ngoại ô Hồ Châu, ba mất sớm, mẹ thì sức khỏe yếu, kinh tế gia đình rất khó khăn. Khi thi đậu đại học, tôi dự định sẽ vay vốn hỗ trợ học tập để tiếp tục việc học. Cô biết mà, học mỹ thuật rất tốn kém, vì vậy sau khi nhập học, tôi bắt đầu tìm kiếm công việc làm thêm, muốn đi làm công việc tay chân."
"Đến kỳ hai năm nhất, tôi quen A Nhạc. Khi đó cậu ấy hai mươi tư tuổi, vừa từ Pháp trở về, mới thành lập một xưởng nghệ thuật tên là Xưởng nghệ thuật Nhạc Minh Lượng. Cậu ấy chủ yếu nhận các dự án điêu khắc, làm ăn khá ổn, vì vậy muốn đến trường tuyển vài sinh viên tốt nghiệp ngành điêu khắc. Lúc đó A Nhạc là một nhân vật truyền kỳ trong trường, cậu ấy quá xuất sắc, chúng tôi học điêu khắc ai cũng biết về cậu ấy, cậu ấy chính là thần tượng của tôi. Tôi cũng đến phỏng vấn, A Nhạc thấy tôi mới năm nhất, cảm thấy rất kỳ lạ. Tôi thành thật nói với cậu ấy rằng hoàn cảnh gia đình khó khăn, rất muốn tới làm thêm ở chỗ cậu ấy, vừa có thể tích lũy kinh nghiệm, vừa có thể kiếm chút phí sinh hoạt."
"Tất nhiên lúc đó cậu ấy không nhận tôi, nhưng không ngờ, nửa tháng sau cậu ấy gọi điện cho tôi, nói nhận được một dự án nhỏ, hỏi tôi có muốn tham gia không. Tôi lập tức đồng ý. Thực ra khi đó tôi còn rất trẻ, không giúp được gì nhiều, chỉ làm mấy việc vặt. Nhưng sau khi dự án đó kết thúc, A Nhạc vẫn trả tôi một khoản tiền, với tôi khi ấy, đó là một số tiền lớn. Từ đó về sau, cậu ấy thường gọi tôi đến giúp đỡ, tôi thực sự học được rất nhiều thứ, thu nhập cũng dần khá hơn. Tôi hiểu rõ, thật ra cậu ấy đang âm thầm giúp đỡ tôi, nhưng không biết từ khi nào, tay nghề của tôi thực sự tiến bộ rất nhiều. Ai cũng biết, thực hành bao giờ cũng giúp tiến bộ hơn lý thuyết, tôi và A Nhạc đều hiểu chuyện này."
Đồng Hi Bối đã hoàn toàn chìm vào câu chuyện, không kìm được nói: "Vậy tức là, A Nhạc vừa là đàn anh, cũng vừa là thầy của anh rồi."
"Cũng có thể gọi là sư phụ của tôi, mà còn là kiểu một kèm một." Đường Phi cười, "Nhưng quãng thời gian ấy chỉ kéo dài hơn một năm. Xưởng của A Nhạc ngày càng ăn nên làm ra, thu nhập cũng ngày càng tốt, nhưng tôi lại cảm thấy… cậu ấy càng lúc càng không vui."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT