Ánh mắt mẹ Lộ trợn trừng, cơ mặt giật giật từng cơn, Đồng Hi Bối sợ đến rùng mình. Cô phải hít sâu vài hơi, cuối cùng cũng lên tiếng: “Anh ấy tên là Nhạc Minh Lượng, năm nay ba mươi hai tuổi, quê ở Gia Hưng.”
Mẹ Lộ đợi một lúc lâu vẫn chưa nghe thêm gì, tiếp tục hỏi: “Rồi sao nữa?”
“Mẹ muốn biết gì ạ?” Đồng Hi Bối khẽ nghiêng đầu, vừa hỏi vừa đánh giá phản ứng của mẹ Lộ.
Mẹ Lộ trầm giọng đáp: “Mẹ muốn biết cậu ta có nhà không, có xe không, có tiền tiết kiệm không? Ngoài việc làm chủ quán cà phê đó, cậu ta còn công việc gì khác không? Còn có ... mắt của cậu ta có thể hồi phục được không?”
Đồng Hi Bối sững sờ: “Chủ quán cà phê?”
Mẹ Lộ hừ mũi đầy khinh thường: “Chính là quán cà phê trước cổng khu nhà mình. Cái gì vậy? Đồng Hi Bối, con không biết sao?”
Miệng Đồng Hi Bối há to, ngây người ra suy nghĩ. Một lát sau, cô mới thấy chuyện này rất có khả năng!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT