Âm thanh hệ thống vừa dứt, Thời Miện thấy người đàn ông phía trước đang nửa chống người ngồi dậy.
Anh siết chặt hàm, rồi đột nhiên vung tay về phía Thời Miện.
Gần như cùng lúc đó, Thời Miện bị một lực lượng vô hình lôi đi về phía trước.
“Anh làm cái gì?”
Bị ném lên giường, gáy Thời Miện đập vào cạnh giường. Cú va chạm mạnh khiến tiếng động nặng nề vang lên, đập cho hắn mắt đầy sao xẹt.
Người đàn ông không nói một lời. Động tác của anh nhanh gọn và dứt khoát. Anh chộp lấy con dao gọt hoa quả ở mép giường rồi định đâm thẳng vào ngực Thời Miện.
“!!!”
Thời Miện lập tức nghiêng người, lăn sang bên cạnh. Lưỡi dao sượt qua da thịt cánh tay hắn, đâm vào đệm giường xé toạc tấm khăn trải giường mỏng manh.
【 Cửa đã bị khóa chặt, kiến nghị nhảy cửa sổ. 】
【 Lưu ý nhỏ: Đây là lầu hai. 】
Thời Miện thầm mắng hai tiếng. Cánh tay nóng rát đau đớn, hắn mới hiểu ra đây không phải mơ.
“Anh rốt cuộc là cái thứ gì vậy?” Thời Miện thấp giọng hỏi cái tin tức hệ thống lúc ẩn lúc hiện kia.
Nhưng không hề có tiếng trả lời.
Người đàn ông không cho Thời Miện cơ hội suy nghĩ thêm. Anh rút dao lại đâm về phía Thời Miện.
Thời Miện vội vàng xoay người xuống giường. Do dự chưa đầy hai giây, hắn lập tức chuyển hướng chạy về phía cửa sổ.
Chiều cao từ tầng hai vẫn còn trong phạm vi chấp nhận của hắn. Ít nhất hắn ngã xuống sẽ không thăng thiên ngay, nhiều nhất chỉ tàn phế.
Nhưng thế còn hơn nhiều so với bị gã đàn ông tóc trắng điên cuồng đằng sau đâm chết.
“Tôi biết bây giờ anh không tin tôi, nhưng chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng mà.” Thời Miện đã lùi sát đến bên cửa sổ. Ngón tay hắn bám chặt vào mép rèm cửa, gồng mình tỏ ra bình tĩnh nói.
“Anh muốn camera, tôi cho anh. Tất cả đồ trong đó tôi cho anh hết, được không?”
Trị số màu đỏ trên đầu người đàn ông vẫn giữ nguyên ở mức 95. Một tay siết chặt dao, nghe Thời Miện trả lời xong thì thân hình hơi khựng lại.
“…… Anh cho tôi?”
Thế mà không dùng ảnh chụp để uy hiếp anh.
Người đàn ông siết chặt tay, đôi mắt vàng kim nhìn về phía Thời Miện. Khuôn mặt Thời Miện vẫn như trước, trắng nõn sạch sẽ, đôi môi mím lại trông như một công tử chưa trải sự đời, nhìn thì ngây thơ và vô hại.
Nhưng bên trong thì…
Thực chất lại là một kẻ tồi tệ.
“Anh buông dao xuống đi, tôi sẽ đưa camera cho anh. Chúng ta giao dịch công bằng nhé?”
Thời Miện đã không còn đường lui. Nhân lúc sơ hở, hắn liếc nhìn phía sau. Phía dưới cửa sổ khách sạn là một con hẻm nhỏ. Đang là đêm khuya, phía ngoài cùng hẻm chỉ có duy nhất một cột đèn đường sáng lên, những chỗ còn lại hiếm khi có người qua lại.
Người đàn ông híp lại đôi mắt. Qua vài giây, anh quăng con dao trên tay lên giường.
“Đưa đây.”
Con dao anh ném khá xa, không phải cứ cúi người hay bước vài bước là nhặt lại được ngay.
Thời Miện cũng tháo chiếc camera đang đeo trước ngực xuống: “Tất cả đều ở trong đó.”
Người đàn ông một tay chộp lấy camera. Anh lật từng tấm xem nội dung bên trong. Khóe mắt anh liếc nhìn khuôn mặt Thời Miện.
Thời Miện chậm rãi dịch sang bên cạnh: “Tôi đi được chưa?”
Người đàn ông không trả lời. Anh đứng trước mặt Thời Miện chờ Thời Miện dịch lại gần đột nhiên thò tay tóm lấy cổ áo hắn.
Thời Miện đã sớm đề phòng anh giở trò. Lợi dụng lúc anh không để ý, hắn tóm lấy dây đeo camera rồi dùng sức giật mạnh đồ vật về.
“Thất hứa à? Anh… Tê!”
Ngay khi Thời Miện vừa giật lại camera, sắc mặt người tóc trắng bỗng tối sầm lại.
Anh chuyển mục tiêu. Răng nanh nhọn hoắt lộ ra, nhắm thẳng vào cổ họng Thời Miện cắn tới. Thời Miện còn chưa kịp thấy rõ hình dạng hàm răng, nhưng đầu răng lộ ra một góc nhọn hoắt không giống răng người bình thường. Thời Miện lập tức cúi người, chạy sang bên cạnh.
Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, Thời Miện đã đẩy tung cửa sổ.
Hắn chẳng quan tâm lầu hai cao hay thấp, đẩy tung cửa sổ liền thò người ra ngoài.
Người đàn ông thấy Thời Miện mở cửa sổ định nhảy xuống thì lao tới, chộp lấy cổ chân hắn.
“Trả camera cho tôi.”
Thời Miện bám chặt vào mép cửa sổ không buông. Gió lạnh ngoài cửa sổ lùa vào. Hắn làm trò trước mặt anh, quấn dây đeo camera quanh tay mình hết vòng này đến vòng khác: “Lúc này lại muốn rồi à? Không cho đâu!”
Hắn vừa dứt lời, quần đã bị anh giật mạnh đứt một mảng.
“ Wtf?”
Thời Miện cảm giác được sự lạnh lẽo trên da. Hắn quay đầu lại, thế mà thấy gã tóc trắng kỳ quái kia điên cuồng lao vào cắn đùi hắn.
Hàm răng lởm chởm như răng cưa suýt nữa cắn nát xương ống chân hắn.
Gân xanh trên thái dương Thời Miện giật giật. Hắn nâng đùi phải lên, nhắm vào vai gã đàn ông liền thẳng chân đạp mạnh một cú.
Người tóc trắng đau điếng kêu lên. Toàn thân trần truồng vốn đã suy yếu, cú đạp này của Thời Miện đá an loạng choạng đành phải buông tha.
Thời Miện lập tức thu chân trái lại. Hắn không kịp xem xét vết thương trên đùi mình, chỉ nhíu chặt mày ôm camera rồi từ lầu hai nhảy xuống.
Gió lạnh thổi rát mặt hắn. Thời Miện nhảy xuống thì đụng ngay thùng rác phía dưới. Toàn thân xương cốt đau như muốn rụng rời. Thời Miện loạng choạng bò dậy, nghe thấy bên tai lại vẳng lên tiếng 'tít tít' thông báo.
【 Chạy về hướng Đông. Ở đó có một căn nhà hoang. 】
Thời Miện méo mặt: “Bên nào là hướng Đông?”
【……】
【 Bên tay trái cậu. 】
Thời Miện lập tức lết cái chân trái đau nhức bước về phía đó. Hắn bước không nhanh. Ở góc đường, hắn thấy vài người nam nữ cũng nhuộm những màu tóc nổi bật tương tự đi ngang qua trên vỉa hè.
“Không được, tôi phải đi báo cảnh sát.” Thời Miện đang đi thì dừng bước. Hắn vịn lấy bức tường bên cạnh, nhớ tới người tóc trắng điên cuồng vừa nãy lại thấy rợn người, “Anh ta muốn giết tôi.”
Chỉ có chú cảnh sát mới bảo vệ được hắn.
【 Ồ. 】
Giọng máy móc bình thản đáp.
【 Báo cảnh sát bắt chính cậu à? 】
Thời Miện: “……”
“Anh nói thế là sao hả?”
【 Mười phút trước anh đã cho anh ta uống thuốc mê, cởi sạch quần áo, chụp ảnh khỏa thân đe dọa sẽ phát ảnh lên mạng làm anh ta danh dự tan tành. 】
【 Anh cũng lợi hại thật đấy. 】
“……” Thời Miện ngẩn người, “Nhưng đâu phải tôi làm! Tôi hoàn toàn không quen biết anh ta, cũng chẳng biết đây là đâu! Tôi nói cho anh biết, mớ rắc rối này không liên quan quái gì đến tôi!”
【 Sao lại không liên quan? 】
【 Anh ta là do anh tạo ra. Thế giới này là do một tay anh tạo ra. 】
【 Hiện tại những gì anh ta đang trải qua đều bắt nguồn từ ngòi bút của anh. 】
Thời Miện: “Ơ?”
Nó đang nói cái quỷ gì thế?
Hệ thống thấy Thời Miện ngây ra, đành nhắc nhở:
【 Lục Nghiên Từ, nam chính trong tiểu thuyết của anh. Nghĩ ra chưa? 】
Thời Miện nhíu mày. Hắn vừa khập khiễng bước đi về phía trước, vừa không ngừng lục lọi trong đầu nội dung tiểu thuyết mình từng viết.
“Lục Nghiên Từ…” Thời Miện lẩm bẩm tên đó hai tiếng, vẻ mặt dần trở nên kỳ quái.
Lục Nghiên Từ…
Cái tên này, sao lại quen tai thế này???
“Tôi nghĩ anh nhầm rồi. Trong tiểu thuyết của tôi không có nam chính nào tên Lục Nghiên Từ cả.” Thời Miện chợt nhớ ra điều, bỗng dưng không nhịn được méo xệch khóe miệng.
Nguyên tắc đặt tên nhân vật trong tiểu thuyết của hắn luôn đơn giản, tùy tiện hết mức có thể.
Ví dụ như Bạch Hoa Hoa, Phương Mỹ Mỹ, Hoàng Bá Bá…
Những cái tên này trong tiểu thuyết của hắn quen thuộc như cơm bữa.
Một cái tên bình thường đến thế như Lục Nghiên Từ…… Vĩnh viễn không có khả năng xuất hiện trong tiểu thuyết của hắn.
Thời Miện cứng họng.
“Nhưng tôi có một thằng bạn dở hơi, nó cuồng tóc trắng.”